Danh mục: Trẻ biết đi

  • Cách Xử Lý Việc Thoái Lui Trong Quá Trình Dạy Bé Đi Vệ Sinh

    Cách Xử Lý Việc Thoái Lui Trong Quá Trình Dạy Bé Đi Vệ Sinh

    Bé yêu của mẹ có vẻ đã học đi vệ sinh tốt, nhưng rồi lại gặp phải một chút khó khăn? Dưới đây là những điều mẹ cần biết về việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh, bao gồm lý do tại sao điều này xảy ra và một số cách thông minh để giúp bé quay lại bồn cầu.

    Mừng quá! Bé gái của mẹ đã bỏ tã và mọi người trong nhà đều vui mừng. Nhưng khoan đã — bé bỗng nhiên lại gặp phải tai nạn? Hay bé muốn mặc tã thay vì chiếc đồ lót xinh xắn có hoa cúc vàng?

    Thật tiếc, giống như các vấn đề thoái lui khác liên quan đến giấc ngủ, ngôn ngữ và hành vi, việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh rất phổ biến trong những năm tháng đầu đời của bé.

    Để giúp mẹ vượt qua những trở ngại trong quá trình dạy bé đi vệ sinh, dưới đây là những điều mẹ cần biết về việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh, cùng với một số nguyên nhân và thời gian mà việc này có thể kéo dài. Như với hầu hết các giai đoạn trong tuổi thơ, mẹ hãy nhớ rằng một chút kiên nhẫn và hài hước sẽ giúp giai đoạn này qua nhanh — chỉ kịp cho giai đoạn tiếp theo!

    Thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh là gì?

    Thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh là sự gián đoạn trong nỗ lực của bé để bỏ tã và sử dụng bồn cầu nhỏ hoặc ngồi lên bồn cầu lớn với ghế tập. Đây không phải là việc bé có một vài tai nạn (gần như tất cả các bé đều có thể tè dầm hoặc “quên” và đi vệ sinh trong quần). Tai nạn là những sự cố bình thường, phù hợp với lứa tuổi.

    Bé có thể gặp phải tình trạng thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh

    Thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh thực sự xảy ra khi một bé đã học đi vệ sinh và giữ khô trong một khoảng thời gian dài, bỗng nhiên lại gặp phải vài ngày hoặc thậm chí vài tuần tè dầm và tai nạn. Bé yêu của mẹ cũng có thể đột ngột thông báo (và có thể là với âm lượng cao!) rằng bé không muốn mặc đồ lót nữa và muốn quay lại mặc Pull-Ups hoặc tã.

    Nguyên nhân gây thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh

    Nguyên nhân của việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh ở trẻ em thường liên quan đến những sự kiện trong cuộc sống mà bé không thể kiểm soát. Dưới đây là những điều có thể đang xảy ra trong cuộc sống của bé và dẫn đến thoái lui trong việc học đi vệ sinh:

    • Có em bé mới trong nhà. Một yếu tố căng thẳng lớn đối với trẻ em là sự xuất hiện của một người em mới. Dù là qua thai kỳ, mang thai hộ hay nhận nuôi, sự chú ý đã chuyển từ bé lớn sang em bé, và sự thay đổi này có thể gây ra việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh.
    • Chuyển nhà. Một ngôi nhà mới, với những tiếng ồn lạ như tiếng lò sưởi kêu hoặc cành cây quẹt vào cửa sổ, có thể khiến bé sợ hãi.
    • Có sự ly hôn. Khi bố mẹ ly hôn, bé thường phải di chuyển giữa hai nhà. Sự thay đổi trong lịch trình và cấu trúc gia đình có thể dẫn đến tai nạn và việc thoái lui trong việc học đi vệ sinh.

    Ba mẹ có thể gây ảnh hưởng rất lớn đến bé

    • Mẹ hoặc bố trở lại công việc hoặc có sự thay đổi lịch trình. Một thay đổi lớn trong cuộc sống của trẻ là sự thay đổi lịch làm việc của bố mẹ, như đi làm lại hoặc có công việc vào ban đêm.
    • Có người giữ trẻ mới. Làm quen với người giữ trẻ mới cần thời gian và công sức. Thay đổi này có thể gây căng thẳng nếu bé đã rất thân thiết với người giữ trẻ cũ và nhớ họ.
    • Bắt đầu đi nhà trẻ hoặc mẫu giáo. Việc rời khỏi nhà để chơi với một nhóm trẻ mới có thể khiến bé sợ hãi và lo lắng, dẫn đến việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh.
    • Đi đại tiện đau đớn. Nếu việc đi đại tiện đã là thử thách hoặc bé bị táo bón, bé có thể liên kết sự đau đớn với việc đi vệ sinh — và có thể yêu cầu mặc tã lại nếu bé nghĩ rằng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.
    • Bồn cầu khiến bé sợ. Liệu bé có từng suýt ngã vào bồn cầu? Hay tiếng xả nước to khiến bé sợ hãi? Những điều này và những yếu tố khác khi sử dụng bồn cầu có thể gây ra việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh.
    • Có thể là vấn đề về thể chất. Mặc dù không phổ biến, nhưng có thể có một lý do y tế cho việc bé thường xuyên tè dầm. Mẹ có thể tham khảo ý kiến bác sĩ nhi khoa để xem có phải vậy không.

    Nếu mẹ đang quá tải vì vừa làm việc vừa chăm con, giải pháp trông trẻ cố định vài giờ mỗi ngày sẽ giúp mẹ cân bằng lại cuộc sống.

    Mẹo để xử lý việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh

    Bất kể lý do gì khiến bé gặp phải việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh, điều quan trọng là mẹ cần đối mặt với vấn đề một cách bình tĩnh. Dưới đây là một số mẹo để giúp bé quay lại với việc học đi vệ sinh:

    • Khen ngợi bé. Hãy làm tất cả những gì có thể để tăng cường lòng tự tin của bé. Hãy nói với bé rằng tai nạn là chuyện rất bình thường và bé sẽ vượt qua được giai đoạn này — và mẹ tin tưởng vào bé!

    Sự khích lệ của bố mẹ cũng sẽ giúp bé trong quá trình học đi vệ sinh

    • Giữ bình tĩnh. Dù việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh có thể khiến mẹ cảm thấy bực bội, nhưng đừng nổi giận. Nếu mẹ bắt đầu cáu gắt hay trách mắng bé, chỉ làm tình hình trở nên căng thẳng hơn. Hãy nói nhẹ nhàng và bình tĩnh khi giải quyết vấn đề.
    • Hỏi xem vấn đề là gì. Mẹ hãy tìm hiểu xem có điều gì có thể đang gây ra việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh.
    • Bắt đầu lại từ đầu. Không sao cả nếu mẹ phải quay lại bước đầu và cho bé cơ hội học lại từ đầu, giúp bé hiểu rõ về việc học đi vệ sinh một lần nữa.
    • Hỏi về thuốc nhuận tràng. Nếu bé bị táo bón và phân cứng, mẹ có thể hỏi bác sĩ về việc sử dụng thuốc nhuận tràng để giúp bé đi đại tiện dễ dàng hơn.

    Việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh có bình thường không?

    Có, việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh là chuyện rất bình thường, đặc biệt nếu bé đã có trải nghiệm không tốt trong quá trình học đi vệ sinh, như suýt ngã vào bồn cầu hay cảm thấy đau khi đi đại tiện. Việc thành thạo đi vệ sinh là một cột mốc phát triển lớn và có thể mất nhiều tháng để hoàn thành, và chắc chắn sẽ có ít nhất một vài lần gặp trở ngại. May mắn là, việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh thường chỉ là tạm thời.

    Việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh kéo dài bao lâu?

    Mặc dù một số trường hợp thoái lui trong việc học đi vệ sinh không kéo dài lâu, nhưng một số trường hợp khác có thể kéo dài hơn, tùy vào mức độ căng thẳng gây ra giai đoạn này. Nếu bé từ chối quay lại với việc đi vệ sinh hoặc không chịu đi đại tiện, mẹ nên hẹn gặp bác sĩ. Nếu mẹ không có thêm ý tưởng hay không thấy tiến triển trong việc tái dạy đi vệ sinh, đừng ngần ngại gọi cho bác sĩ.

    Việc mất đi một kỹ năng đã học, như việc học đi vệ sinh, có thể làm mẹ cảm thấy bực bội. Nhưng nếu bé gặp phải việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh, hãy cố gắng đối mặt với nó một cách thoải mái. Với đủ thời gian và kiên nhẫn, bé yêu sẽ trở lại với việc học đi vệ sinh như một chuyên gia, và những ngày khó khăn này sẽ trở thành một kỷ niệm xa xôi.

    FAQ:

    1. Việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh có bình thường không?

    Có, việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh là chuyện rất bình thường và thường chỉ là tạm thời.

    1. Tại sao bé lại gặp phải thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh?

    Thoái lui có thể xảy ra do những thay đổi lớn trong cuộc sống như có em bé mới, chuyển nhà, hoặc căng thẳng từ các vấn đề như táo bón.

    1. Mẹ nên làm gì khi bé gặp phải thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh?

    Hãy giữ bình tĩnh, khen ngợi bé và kiên nhẫn giúp bé vượt qua giai đoạn này. Mẹ có thể quay lại những bước đầu tiên và giải thích lại quá trình.

    1. Việc thoái lui trong quá trình học đi vệ sinh kéo dài bao lâu?

    Thời gian thoái lui có thể kéo dài từ vài tuần đến vài tháng, tùy thuộc vào mức độ căng thẳng hoặc thay đổi trong cuộc sống của bé.

    1. Mẹ có nên gặp bác sĩ nếu bé vẫn gặp vấn đề với việc học đi vệ sinh sau 6 tuổi?

    Nếu bé vẫn gặp vấn đề với việc đi vệ sinh sau 6 tuổi hoặc có dấu hiệu bất thường, mẹ nên tham khảo ý kiến bác sĩ để loại trừ các nguyên nhân tiềm ẩn.

    Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kế hoạch đột xuất bằng cách đặt lịch trông trẻ linh hoạt ngay khi mẹ cần người hỗ trợ nhé.

  • Có Thể Dạy Bé Đi Vệ Sinh Ban Đêm Không?

    Có Thể Dạy Bé Đi Vệ Sinh Ban Đêm Không?

    Tam cá nguyệt thứ ba là chặng cuối trong hành trình mang thai, nơi mọi sự háo hức và mong đợi đạt đến cao trào. Đây không chỉ là thời điểm mẹ bầu cần chuẩn bị cả về tinh thần lẫn vật chất, mà còn là giai đoạn quan trọng để theo dõi sức khỏe và sự phát triển của bé yêu. Từ những thay đổi của cơ thể mẹ đến những bước chuẩn bị cần thiết, Cẩm Nang Toàn Diện Cho Tam Cá Nguyệt Thứ Ba sẽ giúp bạn sẵn sàng đón nhận một hành trình mới đầy yêu thương.

    Tóm tắt

    Thời gian

    Tam cá nguyệt thứ ba kéo dài từ tuần 28 đến tuần 40 của thai kỳ (tháng 7-9).

    Triệu chứng thường gặp

    – Buồn nôn: Có thể kéo dài với mẹ mang đa thai.
    – Đau đầu: Do căng thẳng, thiếu ngủ.
    – Đau bụng dưới: Do giãn dây chằng.
    – Ợ nóng: Khi tử cung đẩy dạ dày lên.
    – Rỉ sữa non: Dấu hiệu sẵn sàng nuôi con.

    Dấu hiệu cần lo lắng

    – Chảy máu âm đạo nhiều.
    – Đau dữ dội ở bụng dưới.
    – Sốt cao (trên 38,5°C).
    – Tăng cân đột ngột hoặc phù nề nghiêm trọng.

    Những điều cần tránh

    – Tránh di chuyển xa, đặc biệt bằng máy bay sau tuần 36.
    – Không nằm ngửa để tránh chèn ép tĩnh mạch.
    – Tránh thức ăn sống, rượu và sữa chưa tiệt trùng.
    – Hạn chế ngâm mình nước nóng hoặc vào phòng xông hơi.

    Khi nào bắt đầu tam cá nguyệt thứ ba?

    Tam cá nguyệt thứ ba bắt đầu từ khoảng tuần thứ 28 của thai kỳ và kéo dài cho đến khi bạn sinh em bé, thường là vào khoảng tuần thứ 40. Nói cách khác, tam cá nguyệt thứ ba kéo dài từ tháng thứ 7 đến tháng thứ 9 của thai kỳ, tổng cộng khoảng 13 tuần. Tuy nhiên, có thể bạn sẽ chuyển dạ sớm hơn hoặc muộn hơn vài tuần so với mốc 40 tuần. Thực tế, khoảng 30% em bé được sinh sau 40 tuần. Nếu rơi vào trường hợp này, bạn có thể thử một số cách tự nhiên để kích thích chuyển dạ, nhưng nếu đến tuần 41 hoặc 42 mà vẫn chưa chuyển dạ (tùy thuộc vào tình trạng sức khỏe của bạn và chỉ định từ bác sĩ), bác sĩ có thể quyết định kích thích chuyển dạ cho bạn.

    Trong lúc này, hãy kiên nhẫn và giữ tinh thần nhé! Bạn đã gần đến đích rồi.

    Những triệu chứng thường gặp trong tam cá nguyệt thứ ba

    Có thể bạn nghĩ rằng bụng mình đã giãn hết mức rồi, nhưng thực tế là trong tam cá nguyệt thứ ba, bụng bầu của bạn sẽ còn lớn hơn nữa khi em bé đang lớn rất nhanh. Hãy cùng tìm hiểu cơ thể bạn sẽ thay đổi ra sao và em bé sẽ phát triển như thế nào trong những tuần cuối cùng này. Với em bé đang hoạt động rất tích cực trong bụng, bạn có thể cảm nhận được nhiều chuyển động hơn. Đồng thời, cơ thể bạn cũng sẽ có nhiều thay đổi khi bụng bầu ngày càng lớn, bao gồm:

    • Buồn nôn: Cảm giác buồn nôn thường giảm sau tam cá nguyệt đầu tiên, nhưng nếu bạn mang thai đôi hoặc đa thai, buồn nôn có thể kéo dài đến tận lúc sinh.

    Mẹ bầu sẽ cảm thấy buồn nôn ngay sau tam cá nguyệt

    • Đau đầu: Mùi hương, thiếu ngủ, căng thẳng, cảm giác nóng bức hoặc các yếu tố khác có thể gây đau đầu hoặc đau nửa đầu trong tam cá nguyệt thứ ba. Hãy cố gắng duy trì thói quen ăn uống, tập luyện và ngủ nghỉ đều đặn. Đừng quên dành cho mình những khoảng thời gian yên tĩnh để thư giãn nhé.
    • Tiêu chảy: Gần ngày sinh, cơ thể bắt đầu “chuẩn bị” cho việc chuyển dạ bằng cách nới lỏng một số cơ, bao gồm cả cơ ở trực tràng, dẫn đến tình trạng tiêu chảy. Nếu bạn chưa đến ngày dự sinh mà gặp tiêu chảy, có thể do ăn quá nhiều chất xơ hoặc bị rối loạn tiêu hóa. Hãy chú ý giữ cơ thể đủ nước và nếu tình trạng kéo dài hơn vài ngày, hãy liên hệ bác sĩ.
    • Đau nhói bụng dưới: Khi các dây chằng tròn (hỗ trợ vùng bụng dưới) giãn ra để phù hợp với bụng bầu ngày càng lớn, bạn có thể cảm thấy đau nhói hoặc khó chịu. Điều tốt nhất là nghỉ ngơi nhiều hơn và tránh vận động mạnh.
    • Đau khớp ở vùng háng: Cảm giác đau nhói bất ngờ ở vùng háng (thường được gọi là “đau chớp”) có thể do em bé chèn lên dây thần kinh dẫn đến cổ tử cung. Cơn đau thường chỉ kéo dài vài giây và bạn có thể thay đổi tư thế để giảm bớt cảm giác khó chịu. Nếu đau kéo dài hơn, hãy báo cho bác sĩ ngay.
    • Mệt mỏi: Bạn sẽ cảm thấy kiệt sức hơn trong giai đoạn này do cơ thể phải làm việc “hết công suất” để nuôi dưỡng thai nhi. Hãy ăn uống đủ chất, vận động nhẹ nhàng và cố gắng khắc phục các vấn đề giấc ngủ để duy trì năng lượng.
    • Ợ nóng (trào ngược axit dạ dày): Khi tử cung đẩy dạ dày lên cao, bạn có thể cảm thấy nóng rát vùng ngực. Nếu tình trạng này quá khó chịu, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ về việc sử dụng thuốc an toàn trong thai kỳ.
    • Cơn co Braxton Hicks: Đây là những cơn co thắt “thử nghiệm” của cơ thể để chuẩn bị cho chuyển dạ. Những cơn co này thường không đều và sẽ tự hết.
    • Giãn tĩnh mạch: Bạn có thể nhận thấy các tĩnh mạch nổi rõ ở chân, vùng háng hoặc thậm chí là bệnh trĩ (một dạng giãn tĩnh mạch). Tin vui là những tĩnh mạch này thường sẽ biến mất sau sinh.
    • Rạn da: Những vết rạn da nhỏ xuất hiện khi da bị kéo căng quá mức. Dù không thể ngăn ngừa hoàn toàn, bạn có thể dùng kem dưỡng ẩm để giúp da mềm mại và giảm ngứa.
    • Đau lưng: Hormone relaxin khiến các khớp lỏng lẻo và bụng bầu kéo trọng tâm cơ thể về phía trước, dẫn đến đau lưng. Hãy kê chân cao khi ngồi và tránh đứng quá lâu để giảm đau. Nếu có cảm giác đau buốt lan từ lưng xuống chân, đó có thể là dấu hiệu của đau thần kinh tọa.
    • Mất ngủ: Chuột rút, đi vệ sinh thường xuyên và những cơn đau nhức chung khiến giấc ngủ của bạn bị gián đoạn. Hơn 75% mẹ bầu gặp phải vấn đề này. Nếu tình trạng mất ngủ kéo dài, hãy trao đổi với bác sĩ về các biện pháp hỗ trợ, như dùng melatonin hoặc bổ sung magie.
    • Những giấc mơ kỳ lạ: Hormone thai kỳ có thể khiến bạn mơ nhiều hơn và sống động hơn. Đừng lo lắng, đây là điều bình thường. Hãy chia sẻ những giấc mơ này với người thân để giảm căng thẳng.
    • Vụng về: Khi bụng bầu lớn làm mất cân bằng cơ thể và trí nhớ kém do hormone, bạn có thể thấy mình “hậu đậu” hơn. Hãy cẩn thận và cố gắng giữ tinh thần vui vẻ.
    • Tiểu không kiểm soát: Cân nặng của em bé tạo áp lực lớn lên sàn chậu khiến bạn dễ bị són tiểu khi hắt hơi hoặc cười lớn. Bài tập Kegel hàng ngày có thể giúp cải thiện tình trạng này.
    • Rỉ sữa non: Vào giai đoạn này, bạn có thể nhận thấy sữa non (dịch vàng nhạt) rỉ ra từ đầu ngực. Đây là dấu hiệu cơ thể đang sẵn sàng nuôi em bé.
    • Tăng cân: Trong tam cá nguyệt thứ ba, bạn có thể tăng từ 3 đến 5 kg. Ở tháng cuối, việc giảm nhẹ cân nặng cũng là điều bình thường khi cơ thể chuẩn bị sinh nở.

    Khi nào bạn cần lo lắng trong tam cá nguyệt thứ ba?

    Khi ngày sinh gần kề, bạn có thể gặp các triệu chứng chuyển dạ giả, nhưng hãy chú ý đến những dấu hiệu chuyển dạ thật sự như:

    • Em bé tụt xuống: Khoảng tuần thứ 36, bạn có thể cảm thấy bụng mình thấp hơn, đồng thời việc đi lại trở nên nặng nề hơn khi em bé di chuyển xuống xương chậu.
    • Dịch nhầy hồng hoặc nâu: Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy chuyển dạ sắp xảy ra. Bạn cũng có thể thấy mất nút nhầy cổ tử cung (bảo vệ tử cung khỏi môi trường bên ngoài).
    • Áp lực vùng chậu: Cảm giác đau râm ran hoặc co rút ở vùng háng cho thấy cổ tử cung bắt đầu mở và mỏng dần.
    • Cơn co thắt chuyển dạ: Khác với cơn co Braxton Hicks, các cơn co thật sự sẽ mạnh dần và không giảm khi bạn di chuyển.

    Thường xuyên xuất hiện các cơn co thắt chuyển dạ

    • Vỡ ối: Tuy nhiên, không phải mẹ bầu nào cũng bị vỡ ối trước khi đến bệnh viện.

    Hãy liên hệ ngay với bác sĩ nếu bạn gặp bất kỳ triệu chứng bất thường nào sau đây:

    • Chảy máu âm đạo nhiều
    • Đau dữ dội ở âm đạo hoặc vùng bụng dưới
    • Sốt trên 38,5°C
    • Tăng cân đột ngột hoặc phù nề nghiêm trọng

    Nhớ rằng: Luôn tin vào bản năng của mình và đừng ngần ngại tìm kiếm sự trợ giúp từ bác sĩ khi cần.

    Nếu mẹ muốn có vài giờ tập trung làm việc tại nhà, việc tìm người trông trẻ cố định chính là chìa khóa giải tỏa căng thẳng hiệu quả.

    Em bé phát triển như thế nào trong tam cá nguyệt thứ ba?

    Trong giai đoạn này, em bé sẽ lớn rất nhanh, từ khoảng 1,1 kg và dài 40 cm ở tuần thứ 28, đến khoảng 2,7–4 kg và dài 48–55 cm ở tuần thứ 40.

    Một số thay đổi quan trọng bao gồm:

    • Xương: Xương sụn dần chuyển thành xương cứng. Đừng quên bổ sung thực phẩm giàu canxi để hỗ trợ quá trình này.
    • Da, tóc và móng: Da của bé trở nên mờ đục, lớp lông tơ (lanugo) và chất sáp bảo vệ da (vernix) dần rụng đi.
    • Hệ tiêu hóa: Bé bắt đầu tích tụ phân su (meconium) trong ruột — đây sẽ là “sản phẩm đầu tiên” sau khi bé chào đời.
    • Não bộ: Bộ não của bé phát triển mạnh mẽ, giúp bé thực hành các kỹ năng như chớp mắt, mơ và điều chỉnh nhiệt độ cơ thể.
    • Vị trí: Bé sẽ xoay đầu xuống dưới từ tuần 34, trừ khi bé ở ngôi ngược (breech). Nếu vậy, bác sĩ có thể thử xoay bé vào khoảng tuần 37.

    Danh sách việc cần làm trong tam cá nguyệt thứ ba

    Bạn đang ở giai đoạn nước rút, và đây là những việc cần chuẩn bị:

    1. Theo dõi cử động của bé: Từ tuần 28 trở đi, hãy kiểm tra và ghi nhận cử động của bé mỗi ngày. Nếu thấy bé ít hoạt động hơn bình thường, hãy báo ngay với bác sĩ.

    Thường xuyên theo dõi thai kỳ để nắm rõ tình hình của bé

    1. Duy trì cân nặng hợp lý: Tăng cân chậm lại hoặc giảm nhẹ ở tháng cuối là bình thường, nhưng nếu tăng hoặc giảm quá mức, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ.
    2. Tập thể dục: Vận động nhẹ nhàng như yoga hoặc đi bộ, nếu được bác sĩ cho phép.
    3. Lên lịch kiểm tra: Thực hiện các xét nghiệm cần thiết, như sàng lọc glucose (tuần 28), xét nghiệm thiếu máu (tháng 7), xét nghiệm liên cầu khuẩn nhóm B (tháng 9).
    4. Chuẩn bị vắc xin: Tiêm vắc xin Tdap (tuần 27–36) và vắc xin RSV (tuần 32–36).
    5. Tham quan bệnh viện: Tháng 7 là thời điểm thích hợp để tham quan nơi bạn dự định sinh.
    6. Mua sắm đồ cho bé: Đảm bảo bạn đã chuẩn bị những vật dụng cần thiết như cũi, xe đẩy, ghế ô tô, quần áo sơ sinh và tã lót.
    7. Học hỏi kiến thức: Tham gia lớp học tiền sản, học cách chăm sóc bé, hoặc học sơ cứu cho trẻ sơ sinh.
    8. Hoàn thiện kế hoạch sinh: Quyết định về việc sử dụng thuốc giảm đau, phương pháp sinh nở, và các chi tiết khác trong ngày sinh.
    9. Chuẩn bị tài chính: Tạo ngân sách mới cho gia đình và quản lý chi phí sinh hoạt sau khi bé ra đời.
    10. Đóng gói túi đi sinh: Gói những vật dụng cần thiết, bao gồm cả bộ dụng cụ lưu trữ máu cuống rốn nếu bạn có kế hoạch sử dụng dịch vụ này.

    Những điều cần tránh trong tam cá nguyệt thứ ba

    • Di chuyển xa: Hạn chế đi xa và tránh đi máy bay từ tuần 36 trở đi.
    • Nằm ngửa: Trọng lượng của tử cung có thể gây chèn ép tĩnh mạch, khiến bạn chóng mặt và buồn nôn.
    • Ngâm mình nước nóng: Tránh tắm nước quá nóng hoặc vào phòng xông hơi, vì nhiệt độ cao có thể gây hại cho bé.
    • Thức ăn sống hoặc chưa chín: Thực phẩm như trứng, thịt hoặc cá sống có thể gây ngộ độc.
    • Rượu và sữa chưa tiệt trùng: Tránh hoàn toàn rượu và kiểm tra nhãn mác để tránh các sản phẩm sữa chưa tiệt trùng.

    Tam cá nguyệt thứ ba không chỉ là hành trình đầy cảm xúc mà còn là cơ hội để mẹ bầu chuẩn bị chu đáo cho ngày trọng đại – chào đón bé yêu. Với những thông tin và gợi ý trong cẩm nang này, hy vọng bạn sẽ có thêm sự tự tin và an tâm để hoàn thành chặng cuối một cách suôn sẻ. Hãy tận hưởng từng khoảnh khắc và chuẩn bị sẵn sàng cho bước ngoặt đầy ý nghĩa trong cuộc đời – khoảnh khắc gặp gỡ thiên thần nhỏ của bạn!

    FAQ

    Làm thế nào để phân biệt chuyển dạ thật và chuyển dạ giả?

    • Chuyển dạ giả (cơn co Braxton Hicks):
    • Không đều, không tăng dần về cường độ và thời gian.
    • Có thể giảm hoặc biến mất khi mẹ thay đổi tư thế hoặc nghỉ ngơi.
    • Thường không gây đau mà chỉ hơi căng cứng bụng.
    • Chuyển dạ thật:
    • Các cơn co đều đặn, đau tăng dần, khoảng cách giữa các cơn co ngắn lại.
    • Đau bắt đầu từ lưng dưới lan ra bụng trước.
    • Không giảm khi thay đổi tư thế hay nghỉ ngơi.
    • Có thể kèm các dấu hiệu khác như dịch nhầy hồng, vỡ ối, áp lực vùng chậu tăng.

    Chuyển dạ thật xảy ra khi tử cung co bóp mạnh để mở cổ tử cung, chuẩn bị cho bé ra đời. Ngược lại, chuyển dạ giả là sự chuẩn bị của cơ thể, không đủ mạnh để gây sinh.

    Mẹ bầu nên làm gì khi thấy bé ít cử động hơn bình thường?

    • Từ tuần 28, mẹ bầu nên theo dõi cử động thai mỗi ngày.
    • Bé thường cử động từ 10 lần trong 2 giờ. Nếu thấy bé ít cử động hơn:
    1. Uống một ly nước lạnh hoặc ăn nhẹ để kích thích bé.
    2. Nằm nghiêng và tập trung cảm nhận cử động của bé trong 2 giờ.

    Nếu bé không cử động đủ 10 lần hoặc không phản ứng với kích thích, mẹ cần đến gặp bác sĩ ngay.
    Việc giảm cử động có thể là dấu hiệu bé thiếu oxy hoặc gặp vấn đề về sức khỏe. Theo dõi cử động là cách đơn giản nhưng hiệu quả để đảm bảo bé vẫn khỏe mạnh.

    Vỡ ối có phải lúc nào cũng là dấu hiệu chuyển dạ?

    Không phải lúc nào vỡ ối cũng đồng nghĩa với chuyển dạ ngay lập tức.

    • Nếu vỡ ối nhưng chưa có cơn co thắt, mẹ cần đến bệnh viện để kiểm tra.
    • Vỡ ối sớm (trước tuần 37) cần theo dõi đặc biệt để tránh nhiễm trùng.
    • Vỡ ối nhưng không chuyển dạ sau 24 giờ, bác sĩ có thể chỉ định kích thích chuyển dạ.

    Ối là lớp màng bảo vệ bé trong tử cung. Khi vỡ ối, bé không còn được bảo vệ khỏi vi khuẩn, nên mẹ cần được theo dõi và hỗ trợ y tế ngay.

    Tại sao tôi bị đau lưng và đau háng nhiều hơn trong giai đoạn này?

    • Đau lưng: Hormone relaxin làm các khớp xương lỏng ra, và tử cung to dần thay đổi trọng tâm cơ thể, gây áp lực lên lưng.
    • Đau háng: Bé tụt xuống vùng chậu, chèn ép dây thần kinh dẫn đến cơn đau nhói vùng háng.

    Cách giảm đau:

    • Nghỉ ngơi và tránh đứng lâu.
    • Thay đổi tư thế chậm rãi để giảm áp lực.
    • Tập bài tập nhẹ như yoga hoặc bơi lội để tăng cường sự linh hoạt.

    Những cơn đau này là bình thường, cho thấy cơ thể đang chuẩn bị cho sinh nở. Tuy nhiên, nếu cơn đau dữ dội hoặc không giảm, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ.

    Mọi vấn đề phát sinh đều có giải pháp, hãy nhấn vào đây để tìm hiểu gói trông trẻ linh hoạt tối đa 4 giờ siêu tiện lợi.

  • Đây Là Lý Do Bé Hay Tự Cởi Quần Áo Và Cách Xử Lý

    Đây Là Lý Do Bé Hay Tự Cởi Quần Áo Và Cách Xử Lý

    Việc thay đồ cho một đứa trẻ đã khó, nhưng khi bé đã biết cởi đồ, việc mặc đồ cho bé có thể trở nên phức tạp hơn nhiều. Bé mặc đồ xong, mẹ quay đi một lúc, và ngay lập tức bé lại cởi đồ ra. Tại sao chuyện này xảy ra thường xuyên như vậy và mẹ có thể làm gì để khắc phục? Vậy khi bé yêu của bạn luôn thích mặc bộ đồ sinh nhật của mình, mẹ cần làm gì?

    Trước tiên, hít một hơi thật sâu — hành vi này thường là điều hoàn toàn bình thường (và vô hại). Vào khoảng độ tuổi từ 2 đến 4, trẻ nhỏ bắt đầu nhận ra rằng việc không mặc gì có thể … khá thú vị.

    Thêm vào đó là nhu cầu kiểm soát của trẻ nhỏ — và sự háo hức thử thách các ranh giới — tạo thành công thức cho một “thảm họa thay đồ.”

    Tại sao bé lại cởi quần áo và tã?

    Có nhiều lý do khiến trẻ thích cởi bỏ quần áo — và một số lý do thực sự rất hợp lý! Dưới đây là những lý do tại sao bé lại thích đi “au naturel”:

    Cảm thấy thoải mái.

    Không mặc gì có thể cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều so với việc mặc một chiếc áo thun ngứa ngáy hay một chiếc quần jeans cứng — đặc biệt nếu chiếc áo hay chiếc quần đó vẫn còn cái nhãn khó chịu cọ vào da bé. Không thể không đồng ý với logic này, vậy nên mẹ có thể chọn đồ thoải mái hơn cho bé — nghĩ đến vải cotton nhẹ nhàng và cắt bỏ nhãn.

    Để thể hiện sự kiểm soát.

    Việc cởi bỏ quần áo là cách để trẻ thể hiện sự độc lập và thử thách các giới hạn (một chủ đề quen thuộc dạo gần đây, nếu mẹ chú ý). Bằng cách cởi bỏ bộ đồ mà mẹ đã vất vả mặc cho, bé đang gửi thông điệp: “Mẹ có thể mặc đồ cho con, nhưng không thể giữ con như vậy đâu!”

    Để khoe kỹ năng.

    Sau một thời gian dài mẹ hoặc bố phải mặc đồ cho bé, giờ đây bé muốn khoe kỹ năng mới có của mình (“Nhìn này, con có thể làm được!”).

    Đối với trẻ nhỏ, việc cởi quần áo không phải là điều cấm kỵ.

    Trẻ nhỏ không phải là những người quá kín đáo, vì vậy bé không biết điều gì là phù hợp và điều gì không. Bé cũng chưa hiểu rõ rằng có những điều chỉ nên làm khi ở nhà hoặc khi không có người khác — vì vậy nếu bé cởi đồ trong lúc tắm, bé có thể muốn làm điều tương tự khi đi bơi.

    Bé có vấn đề về cảm giác.

    Nếu mặc dù mẹ đã thử mọi cách mà bé vẫn không nghe lời và cứ tiếp tục cởi quần áo hoặc tã thay vì để lại, có thể vấn đề là do bé quá nhạy cảm với chất liệu vải hoặc nhãn mác, điều này là một trong những dấu hiệu phổ biến của vấn đề về cảm giác. Tuy nhiên, đây là điều rất ít khi xảy ra. Mẹ có thể tham khảo ý kiến bác sĩ nhi khoa nếu lo lắng về điều này.

    Cảm thấy thoải mái khi không mặc đồ có thể là lý do khiến bé muốn cởi

    Để giảm áp lực và có thời gian chăm sóc bản thân, nhiều gia đình lựa chọn dịch vụ trông trẻ cố định như một người bạn đồng hành.

    Mẹo giúp bé giữ quần áo trên người

    Càng mẹ tạo ra nhiều sự chú ý, bé càng muốn đi “trần.” Thay vào đó, mẹ hãy kiên nhẫn và thử những mẹo sau:

    Đồng ý đôi lúc.

    Khi nhiệt độ và hoàn cảnh cho phép, mẹ có thể để bé ở trần nếu bé muốn. Khi bé cần mặc đồ, giải thích rằng mọi người mặc quần áo khi ra ngoài hoặc khi có khách vì cơ thể của mình là riêng tư.

    Thay đổi trang phục.

    Nếu bé vẫn cởi đồ ở nơi công cộng, thử mặc cho bé những bộ đồ khó cởi hơn, như áo liền quần, áo có cúc nhỏ hoặc quần có thắt lưng.

    Lấy nhãn ra.

    Nhãn mác có thể gây khó chịu cho làn da nhạy cảm của bé, vì vậy mẹ có thể thử cắt bỏ nhãn trước để giúp bé dễ chịu hơn khi mặc đồ.

    Đừng phản ứng thái quá (hoặc phản ứng gì cả).

    Việc tỏ ra kinh ngạc hoặc phạt bé sẽ gửi thông điệp rằng cơ thể của bé là điều cần phải xấu hổ. Nếu mẹ cười, bé sẽ nghĩ: “À, đây là cách để thu hút sự chú ý” — và như vậy, mẹ có thể sẽ phải đối mặt với hành vi này lần nữa.

    Để bé tự chọn trang phục.

    Bé sẽ dễ dàng để quần áo trên người hơn nếu bé có thể tự chọn đồ. Như mẹ đã biết, trẻ con thích có quyền quyết định! Hãy cho bé chọn giữa hai bộ đồ, và nếu bé chọn một bộ đồ không phù hợp (chẳng hạn như áo thun mùa đông vào tháng Hai), mẹ có thể thỏa thuận và mặc thêm áo bên dưới.

    Tạo cơ hội để bé luyện tập.

    Hãy đưa cho bé một con búp bê hoặc thú nhồi bông với đồ dễ mặc và tháo ra, để bé có thể tha hồ thay đồ cho “bạn đồ chơi” của mình. (Việc mặc lại đồ sẽ khó khăn hơn, nên mẹ có thể cần giúp đỡ bé khi bé gặp khó khăn.)

    Mẹ có thể trao đổi và từ từ hướng dẫn bé mặc đồ

    Cần làm gì khi bé liên tục cởi tã?

    Nếu quần áo của bé vẫn giữ nguyên, nhưng tã lại bị cởi ra liên tục, có thể bé đã sẵn sàng để tập ngồi bô. Nhiều trẻ cũng trải qua một giai đoạn khi chúng cảm thấy khó chịu với những “rác rưởi” trong tã của mình.

    Trong trường hợp này, mẹ có thể chuẩn bị cho bé bắt đầu học cách ngồi bô bằng cách khen ngợi lợi ích của việc sử dụng bô hoặc cho bé thấy mẹ đang dùng bô (nếu mẹ cảm thấy thoải mái khi làm vậy).

    Nếu bé chưa sẵn sàng để học ngồi bô — và mẹ không muốn phải dọn phân và nước tiểu trên thảm trong vài tháng tới — mẹ có thể thử mặc tã cho bé theo cách khó tháo hơn, chẳng hạn như mặc tã ngược lại hoặc dán thêm một miếng băng dính. Mẹ cũng có thể mặc cho bé những bộ đồ khó cởi.

    Việc liên tục cởi tã có thể do bắt đầu thấy khó chịu với tã của mình

    Dù sao, hãy cố gắng đón nhận giai đoạn này một cách bình thản. Giống như nhiều hành vi khác của trẻ (và đôi khi có thể làm mẹ cảm thấy bối rối hoặc khó chịu), đây cũng sẽ chỉ là một giai đoạn và sẽ qua đi trước khi mẹ kịp nhận ra.

    Click ngay để kết nối với mạng lưới bảo mẫu và trải nghiệm dịch vụ trông trẻ linh hoạt tiện lợi, an toàn, chuẩn dịch vụ 5 sao.

  • Kháng Cự Trong Việc Tập Ngồi Bô Tại Sao Bé Của Bạn Lại Từ Chối Tập Ngồi Bô

    Kháng Cự Trong Việc Tập Ngồi Bô Tại Sao Bé Của Bạn Lại Từ Chối Tập Ngồi Bô

    Việc bé không muốn tập ngồi bô có thể khiến mẹ cảm thấy khá bối rối, thậm chí là khá căng thẳng. (Liệu mẹ có nên cố gắng bắt bé ngồi bô ngay không? Hay như vậy là không đúng?) Dưới đây là một số lý do khiến bé có thể đang “phản đối” việc đi vệ sinh, cùng với những gợi ý để mẹ có thể giúp bé vượt qua!

    Tại sao trẻ lại chống đối việc tập ngồi bô và bạn nên xử lý như thế nào?

    • Kháng cự khi tập ngồi bô là gì?
    • Tại sao bé từ chối việc tập ngồi bô?
    • Những dấu hiệu của việc kháng cự khi tập ngồi bô
    • Cách khắc phục việc kháng cự khi tập ngồi bô
    • Khi nào cần gọi bác sĩ

    Có rất nhiều dấu hiệu cho thấy bé đã sẵn sàng học đi vệ sinh: bé đang ở độ tuổi phù hợp, bé có thể giữ khô lâu hơn và bé thậm chí còn theo mẹ vào phòng tắm để tìm hiểu xem mẹ đang làm gì ở đó.

    Nhưng có một dấu hiệu quan trọng còn thiếu: bé không có mong muốn thực sự để tự đi vệ sinh. Mặc dù rất nhiều bạn bè của bé đã bắt đầu bước vào quá trình học đi vệ sinh, nhưng bé yêu của mẹ lại 100% không quan tâm đến việc bỏ tã.

    Kháng cự khi tập ngồi bô là gì?

    Kháng cự khi tập ngồi bô đúng như tên gọi của nó: khi bé có khả năng tập ngồi bô nhưng lại không muốn. Thay vì đồng ý thử sử dụng bô (bé luôn từ chối mỗi khi mẹ hỏi), bé tiếp tục đi vệ sinh trong tã. Bé có thể còn yêu cầu được mặc tã tiếp hoặc thậm chí cố nhịn đi vệ sinh, điều này có thể khiến bé bị táo bón.

    Tại sao bé lại từ chối việc tập ngồi bô?

    Đối với bé, quyền kiểm soát thường là mục tiêu lớn nhất. Bé có thể không thể quyết định mẹ sẽ ở sân chơi bao lâu hay hôm nay ăn đậu Hà Lan có không. Nhưng bé có thể tự quyết định khi nào và ở đâu sẽ đi vệ sinh. Vì vậy, nếu bé cảm thấy áp lực từ sự kiểm soát của người lớn hoặc chỉ muốn thử xem có thể đẩy giới hạn ra sao, bé có thể phản ứng lại sự thúc giục của mẹ với việc kháng cự càng mạnh mẽ hơn.

    Bé có thể gặp kháng cự trong quá trình tập ngồi bô

    Nỗi sợ cũng có thể là một yếu tố.

    Một số trẻ rất sợ bị rơi vào bồn cầu hoặc lo sợ tiếng ồn lớn khi xả nước (“Nếu mọi thứ có thể biến mất xuống cái lỗ đó, có lẽ mình cũng sẽ như vậy!”), hoặc đơn giản là sợ tiếng xả nước ồn ào. Một số bé còn lo rằng khi đi vệ sinh, bé đang thực sự đánh mất một phần của mình mỗi khi đi ngoài và xả nước.

    Dấu hiệu kháng cự khi tập ngồi bô

    Không thể nhầm lẫn được khi bé đang gặp phải tình trạng kháng cự khi tập ngồi bô. Nếu việc thuyết phục bé sử dụng bô cảm thấy như một trận chiến không hồi kết — mặc dù bạn biết hoặc tin rằng bé có khả năng tập ngồi bô — thì chắc chắn bé đang kháng cự. Dưới đây là một số dấu hiệu kháng cự khi tập ngồi bô mà bé có thể thể hiện:

    • Từ chối ngồi lên bô.
    • Sợ ngồi trên bô.
    • Cố tình đi vệ sinh vào tã.
    • Cố nhịn đi vệ sinh.
    • Cảm thấy đau hoặc rát khi đi tiểu hoặc táo bón (do nhịn quá lâu).

    Một số dấu hiệu cho thấy bé kháng cự việc ngồi bô

    Nếu lịch làm việc của mẹ thay đổi theo từng tuần, hình thức trông trẻ linh hoạt theo nhu cầu sẽ là lựa chọn thích hợp nhất.

    Cách vượt qua việc kháng cự khi tập ngồi bô

    Có một số bước mẹ có thể thử để giúp bé tập ngồi bô và vượt qua giai đoạn “Con không muốn!” đầy cứng đầu này:

    • Để bé tự quyết định: Hãy để bé biết rằng bé có thể chuyển sang mặc quần lót của người lớn hoặc Pull-Ups và dùng bô bất cứ khi nào bé muốn, và mẹ sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ khi bé cần. Sau đó, hãy để bé tự do và đừng nói về việc này trong một thời gian. Hãy nhớ: Càng ép bé, bé càng phản ứng mạnh mẽ hơn.
    • Giữ bình tĩnh: Việc mất bình tĩnh không giúp thay đổi suy nghĩ của bé đâu. La mắng hoặc đe dọa có thể làm bé sợ hãi hơn.
    • Giảm bớt nỗi sợ của bé: Nếu bé sợ tiếng xả nước của bồn cầu hoặc sợ bị rơi vào, mẹ có thể hỗ trợ tay bé khi bé giữ thăng bằng trên bô (hoặc dùng bô hỗ trợ). Mẹ cũng có thể chờ bé ra khỏi phòng rồi mới xả nước, từ từ giúp bé làm quen với âm thanh đó.
    • Cung cấp quyền kiểm soát ở các lĩnh vực khác: Nếu mẹ cho bé lựa chọn về đồ mặc hoặc món ăn trưa, bé sẽ cảm thấy bớt kháng cự hơn khi đến giờ đi vệ sinh.
    • Tạo động lực: Không cần phải làm quá lên, mẹ có thể nhẹ nhàng tặng bé một phần thưởng nhỏ như dán sticker lên bảng thành tích cho mỗi lần sử dụng bô thành công, và thưởng cho bé khi đạt được một số lượng nhất định (nhưng hãy giảm dần phần thưởng khi bé đã quen với việc sử dụng bô).
    • Đọc sách về việc ngồi bô: Những câu chuyện về các bé lớn hoặc các anh hùng sử dụng bô có thể đặc biệt hữu ích nếu nỗi sợ của bé là rào cản lớn nhất.
    • Mời người khác giúp đỡ: Hãy nhờ một người lớn trung lập như bảo mẫu của bé hoặc ông bà khuyên bé sử dụng bô. Thường thì một lời khuyên từ người ngoài sẽ có tác dụng hơn là những lời thuyết phục từ mẹ. Mẹ cũng có thể chỉ ra rằng anh chị lớn, anh em họ hay bạn bè cũng sử dụng bô.
    • Đừng gọi bé là em bé: Phê bình bé vì muốn mặc tã và nói rằng bé làm như vậy là “trẻ con” sẽ khiến bé cảm thấy phản tác dụng. Điều tương tự cũng áp dụng khi mẹ phạt bé vì không thử ngồi bô hoặc gặp sự cố.
    • Hãy kiên nhẫn và nghỉ ngơi một chút: Đừng tạo ra một vấn đề lớn, và cuối cùng bé sẽ tự bỏ tã. (Đúng rồi, bé sẽ làm được thôi!)

    Bố mẹ cần kiên nhẫn và đồng hành cùng bé trong quá trình tập ngồi bô

    Khi nào cần gọi bác sĩ

    Thỉnh thoảng bé có thể từ chối ngồi bô, điều này là bình thường (nhớ là bé đang muốn kiểm soát!). Tuy nhiên, trong một số trường hợp, việc kháng cự kéo dài có thể là dấu hiệu của vấn đề về hành vi hoặc sức khỏe. Mẹ hãy cho bác sĩ biết nếu:

    • Bé 3 tuổi rưỡi mà vẫn chưa chịu tập ngồi bô.
    • Bé đã kháng cự suốt nhiều tuần dù mẹ cảm thấy mình đã thử mọi cách.
    • Bé nói rằng đi tiểu khiến bé cảm thấy đau hoặc rát.
    • Mẹ nghi ngờ bé đang cố nhịn đi vệ sinh hoặc việc kháng cự đang khiến bé bị táo bón.
    • Mẹ thấy có máu trong nước tiểu hoặc phân của bé.

    Tập ngồi bô, giống như việc biết đi hay biết nói, là một kỹ năng phát triển mà mỗi bé sẽ làm được vào thời điểm riêng của mình. Điều này rất quan trọng — bé sẽ làm được khi bé sẵn sàng, không phải khi mẹ sẵn sàng! Một số bé có thể sẵn sàng trước 24 tháng, một số bé lại cần đến sau 3 tuổi. Tuy nhiên, phần lớn các bé sẽ tập ngồi bô trong khoảng thời gian giữa đó.

    Khi bé đã sẵn sàng, mẹ nhớ rằng tuổi tác mà bé bỏ tã không liên quan đến trí thông minh hay sự thành công trong các kỹ năng khác. Vì vậy, hãy kiên nhẫn nhé! Bé sẽ sử dụng bô thành thạo trước khi mẹ biết đấy!

    FAQ

    Khi nào bé bắt đầu sẵn sàng để tập ngồi bô?

    Bé thường sẵn sàng khi đủ tuổi và có khả năng giữ khô trong thời gian dài.

    Làm sao để biết bé đang kháng cự khi tập ngồi bô?

    Dấu hiệu bao gồm việc bé từ chối ngồi bô hoặc đi vệ sinh vào tã một cách cố ý.

    Tôi nên làm gì nếu bé không muốn bỏ tã?

    Hãy kiên nhẫn, để bé tự quyết định và cung cấp những lựa chọn khác trong cuộc sống hằng ngày để bé cảm thấy có quyền kiểm soát.

    Bé có thể bị táo bón nếu cứ kháng cự việc ngồi bô không?

    Có, việc cố nhịn đi vệ sinh có thể khiến bé bị táo bón hoặc gặp vấn đề về tiêu hóa.

    Khi nào tôi nên đưa bé đi khám bác sĩ về việc tập ngồi bô?

    Nếu bé không chịu tập ngồi bô sau 3 tuổi rưỡi, hoặc nếu có dấu hiệu đau khi đi tiểu, táo bón hoặc có máu trong phân hoặc nước tiểu, bạn nên tham khảo ý kiến bác sĩ.

    Click vào đây để kết nối với bảo mẫu trông trẻ cố định uy tín, giúp mẹ an tâm làm việc và có thời gian yêu thương bản thân.

  • Liệu Em Bé Nhà Mình Có Bị ADHD Không?

    Liệu Em Bé Nhà Mình Có Bị ADHD Không?

    Nếu bé nhà bạn không chịu ngồi yên ở nhà trẻ hay trong các buổi chơi cùng bạn bè, liên tục làm gián đoạn giờ kể chuyện và các hoạt động khác, liệu đó có phải là dấu hiệu của ADHD? Hãy cùng tìm hiểu những dấu hiệu phổ biến của ADHD ở trẻ và lời khuyên từ các bác sĩ nhi khoa.

    Khi quan sát bé chạy nhảy không ngừng suốt cả ngày, bạn có thể tự hỏi liệu hành vi của con có bình thường không – hay có điều gì khác đang diễn ra. Rốt cuộc, những tính từ thường dùng để miêu tả trẻ nhỏ như hiếu động, mất tập trung, bốc đồng, hay làm quá, bướng bỉnh và nói nhiều cũng chính là những đặc điểm phổ biến của người mắc ADHD (rối loạn tăng động giảm chú ý).

    Mẹ đừng vội lo lắng nhé! Việc bé không chịu ngồi yên hay mau xao nhãng không có nghĩa là mẹ phải đưa con đi gặp bác sĩ ngay đâu. Để hiểu rõ hơn về ADHD ở trẻ nhỏ—bao gồm những dấu hiệu có thể gặp và lời khuyên của bác sĩ về việc kiểm tra tình trạng này—mẹ hãy cùng Momhub tiếp tục tìm hiểu nhé!

    ADHD ở trẻ em là gì?

    ADHD (rối loạn tăng động giảm chú ý) là một rối loạn phát triển thần kinh phổ biến, đặc trưng bởi tình trạng hiếu động quá mức, mất tập trung hoặc kết hợp cả hai. Theo một cuộc khảo sát quốc gia năm 2016 với phụ huynh, ước tính có khoảng 6,1 triệu trẻ em (tương đương 9,4%) từng được chẩn đoán mắc ADHD.

    Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ (AAP) khuyến nghị không nên đánh giá ADHD ở trẻ trước 4 tuổi. Lý do là vì não bộ của bé đang phát triển rất nhanh, nên những hành vi mẹ lo lắng hôm nay có thể sẽ tự biến mất chỉ sau vài tháng.

    Ngoài ra, để được chẩn đoán ADHD, hành vi của trẻ phải thực sự không phù hợp với độ tuổi và sự phát triển của bé. Dù có thể nhận thấy dấu hiệu ADHD sớm từ 3 tuổi, nhưng rất hiếm khi trẻ ở độ tuổi này được chẩn đoán chính thức.

    ADHD ở trẻ em thường được chia thành ba nhóm chính:

    Loại mất tập trung: Trước đây được gọi là ADD, loại này mô tả những trẻ có thể ngồi yên và hòa đồng với mọi người, nhưng thực tế lại không chú ý đến những gì đang diễn ra. Việc tập trung vào bài tập về nhà hay các hoạt động khác là điều rất khó khăn.

    • Loại hiếu động/bốc đồng: Những bé thuộc loại ADHD này dường như lúc nào cũng chạy nhảy, bật nhảy và quậy phá xung quanh. Bé cũng dễ dàng cắt lời người khác và gặp khó khăn trong việc chờ đợi lượt chơi với các bạn.

    • Loại kết hợp giữa hiếu động và mất tập trung: Đây là dạng ADHD phổ biến nhất, kết hợp giữa hành vi hiếu động-bốc đồng và mất tập trung.

    ADHD có thể ảnh hưởng đến trẻ em và người lớn ở mọi lứa tuổi, tuy nhiên, tình trạng này thường gặp ở các bé trai nhiều hơn bé gái. Các loại ADHD khác nhau cũng có sự phân biệt theo giới tính, với bé trai thường có biểu hiện hiếu động nhiều hơn, còn bé gái thường gặp phải nhóm mất tập trung nhiều hơn. Tình trạng này có thể có các triệu chứng từ nhẹ đến vừa phải, tuy nhiên trong một số trường hợp, các triệu chứng có thể rất nghiêm trọng.

    ADHD thường gặp ở các bé trai nhiều hơn bé gái

    Hãy bấm vào đây để trải nghiệm dịch vụ trông trẻ cố định chuẩn khoa học, mang lại sự an tâm tuyệt đối cho cả mẹ và bé.

    Các triệu chứng ADHD ở trẻ nhỏ

    Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ (AAP) cho biết, việc chẩn đoán ADHD ở trẻ dưới 4 tuổi rất khó khăn vì nhiều dấu hiệu và triệu chứng của tình trạng này thực tế lại là hành vi bình thường của trẻ nhỏ.

    Mặc dù phần lớn các bác sĩ đồng ý rằng rất khó để xác định liệu một đứa trẻ nhỏ có mắc ADHD hay không, nhưng có một số dấu hiệu sớm mà mẹ có thể lưu ý:

    •        Cơn giận dữ thường xuyên và mạnh mẽ: Những cơn bùng phát giận dữ và không thể kiểm soát cảm xúc.

    •        Hành vi hung hăng: Bé có thể tham gia vào những trò chơi thô bạo với bạn bè hoặc bị yêu cầu rời khỏi các tình huống xã hội vì hành động hung hăng hoặc cố chấp.

    •        Dễ bị phân tâm và choáng ngợp: Mơ mộng, thói quen không nghe, đồ đạc lộn xộn và dễ bị phân tâm là những dấu hiệu phổ biến của ADHD loại mất tập trung.

    •        Quá tự tin, không sợ hãi: Hành vi bốc đồng như nhảy từ trên xích đu xuống, chấn thương vì sự bất cẩn, và thậm chí quá mức giao tiếp với người lạ là dấu hiệu của tính bốc đồng.

    •        Không ngừng di chuyển: Chạy nhảy, leo trèo, nhảy, uốn éo, nghịch ngợm và không thể ngồi yên là những dấu hiệu rõ ràng của sự hiếu động.

    •        Gây gián đoạn: Nói chuyện thường xuyên, cắt lời người khác, trả lời ngay lập tức và hoàn thành câu nói của người khác.

    Nguyên nhân và yếu tố nguy cơ của ADHD ở trẻ nhỏ

    Hiện nay chưa có xét nghiệm cụ thể nào để chẩn đoán ADHD (quá trình chẩn đoán chủ yếu là thu thập thông tin từ nhiều nguồn khác nhau), và không có nguyên nhân cụ thể nào có thể chỉ ra chính xác tình trạng này. Tuy nhiên, có một số yếu tố nguy cơ có thể góp phần gây ra ADHD, chẳng hạn như:

    •        Yếu tố di truyền: Nhiều nghiên cứu cho thấy lịch sử gia đình và gen của một người là nguyên nhân gốc rễ của ADHD. Thực tế, 3 trong số 4 trẻ mắc ADHD cũng có người thân mắc cùng rối loạn này.

    •        Sinh non: Trẻ sinh non có thể dễ bị mắc ADHD, cũng như tổn thương não bộ và căng thẳng cực độ đối với mẹ trong thai kỳ.

    •        Yếu tố môi trường: Các nghiên cứu đang được thực hiện về các yếu tố bên ngoài có thể gây ADHD, chẳng hạn như chế độ dinh dưỡng của trẻ và môi trường xã hội.

    •        Hút thuốc, uống rượu và/hoặc sử dụng ma túy trong thai kỳ: Những thói quen này cũng có thể liên quan đến ADHD.

    •        Màu thực phẩm và chất bảo quản nhân tạo: Mặc dù chưa có kết luận chính xác rằng các chất phụ gia hoặc đường gây ra ADHD, nhưng một số nghiên cứu cho thấy các màu thực phẩm như FD&C Yellow No. 5 có thể làm tăng sự hiếu động ở một số trẻ.

    Nhiều nguyên nhân gây nên chứng ADHD ở trẻ em

    Có nên cho bé đi kiểm tra ADHD không?

    Mẹ có thể luôn chia sẻ những lo lắng về sự phát triển cảm xúc của con với bác sĩ nhi khoa. Bên cạnh đó, việc duy trì liên lạc thường xuyên với cô giáo ở nhà trẻ hoặc trường mẫu giáo cũng giúp mẹ nhận ra các dấu hiệu.

    Tuy nhiên, mẹ cần biết rằng mặc dù độ tuổi chẩn đoán và điều trị ADHD đã được mở rộng từ 4 đến 18 tuổi, việc chẩn đoán sớm hơn là rất khó khăn.

    Nếu có thực hiện xét nghiệm ADHD, việc thu thập thông tin từ những người có tiếp xúc hàng ngày với bé (người giữ trẻ, giáo viên, thành viên trong gia đình) là bước đầu tiên. Tiếp theo, các nguyên nhân thay thế hoặc vấn đề cơ bản khác như lo âu, trầm cảm (hiếm khi gặp ở trẻ nhỏ), chậm nói, rối loạn học tập, hoặc các vấn đề thể chất như ngưng thở khi ngủ hay viêm tai cũng cần được xem xét. Hãy chắc chắn rằng bé cũng đang ngủ đủ giấc, vì những trẻ thiếu ngủ đôi khi cũng có thể có triệu chứng giống ADHD.

    Điều trị ADHD và thuốc cho trẻ em

    Nếu đã loại trừ những vấn đề khác và xác nhận chẩn đoán, điều trị ADHD hiệu quả thường bao gồm sự kết hợp giữa liệu pháp quản lý hành vi và thuốc, tuy nhiên điều này phụ thuộc vào từng trẻ và tình huống cụ thể. Các chuyên gia thường khuyến nghị bắt đầu với liệu pháp hành vi, giúp trẻ học các kỹ thuật tự kiểm soát và cải thiện khả năng tập trung.

    Nếu những chiến lược này không có hiệu quả trong một khoảng thời gian, việc sử dụng thuốc có thể là bước tiếp theo. Mẹ hãy thảo luận với bác sĩ nhi khoa, bác sĩ tâm thần trẻ em hoặc bác sĩ nhi khoa phát triển, nhưng cần lưu ý rằng việc tìm ra loại thuốc phù hợp có thể mất thời gian. AAP chỉ ra rằng “phản ứng của trẻ với thuốc kích thích là khác nhau và khó đoán”, nhưng nhìn chung, nghiên cứu cho thấy 90% trẻ em sử dụng thuốc đều có lợi ích từ chúng.

    Về chế độ ăn uống, AAP khuyến nghị tất cả trẻ em nên ăn các bữa ăn đầy đủ rau quả, thay vì những thực phẩm đóng gói hoặc chế biến sẵn. Khi có thể, mẹ hãy cho con ăn thực phẩm nguyên chất—mặc dù mối liên hệ giữa các phụ gia thực phẩm và sự xuất hiện của ADHD chưa được chứng minh hoàn toàn, nhưng ngày càng có nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng một số phụ gia thực phẩm có thể làm ảnh hưởng đến hormone, sự phát triển và tăng trưởng của trẻ. AAP cũng báo cáo rằng một số chất phụ gia có thể làm tăng nguy cơ béo phì ở trẻ em, tình trạng đã gấp ba lần so với những năm 1970.

    Sự khác biệt giữa ADHD và rối loạn phổ tự kỷ (ASD)

    ADHD và tự kỷ có thể có các triệu chứng tương tự, nhưng giữa chúng có một số sự khác biệt quan trọng. Trong khi trẻ ADHD gặp khó khăn trong việc tập trung, trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ lại thường tập trung quá mức vào một thứ gì đó, chẳng hạn như xếp những chiếc xe đồ chơi thành những hàng ngăn nắp. Trẻ ADHD thường yêu thích giao tiếp với bạn bè, trong khi trẻ mắc ASD có thể ít giao tiếp hoặc thậm chí có sự rút lui nhất định.

    ADHD và tự kỷ có nhiều triệu chứng khác nhau

    Trẻ mắc tự kỷ gặp khó khăn trong việc hiểu biết về ranh giới cảm xúc và thể chất, và có thể không nhận thức được hành vi hay lời nói của mình đang được thể hiện như thế nào. Trong khi đó, trẻ ADHD biết rõ điều đúng và sai nhưng đôi khi không suy nghĩ về hậu quả của hành động khi không muốn làm những gì được yêu cầu.

    Tự kỷ có thể được phát hiện và chẩn đoán chính thức từ sớm hơn ADHD — thậm chí ngay khi 18 tháng hoặc nhỏ hơn. Tuy nhiên, như đã đề cập, trẻ mắc ADHD khó có thể được chẩn đoán chính thức khi dưới 4 tuổi.

    Khi nuôi dạy bé yêu siêu năng động, mẹ hãy yên tâm rằng hành vi hiếu động và bốc đồng mà mẹ thấy hầu như chỉ là những hành vi bình thường của trẻ nhỏ ở độ tuổi này. Tuy nhiên, nếu mẹ lo lắng rằng con mình không phát triển như những bạn bè cùng lứa, hãy trò chuyện với bác sĩ nhi khoa để được tư vấn và yên tâm hơn nhé!

    FAQ:

    1. ADHD ở trẻ em là gì?

    ADHD (rối loạn tăng động giảm chú ý) là một rối loạn phát triển thần kinh, đặc trưng bởi tình trạng hiếu động quá mức, mất tập trung hoặc kết hợp cả hai.

    1. Các triệu chứng ADHD ở trẻ nhỏ là gì?

    Các triệu chứng phổ biến bao gồm cơn giận dữ mạnh mẽ, hành vi hung hăng, dễ bị phân tâm, quá tự tin và không ngừng di chuyển.

    1. Khi nào nên kiểm tra ADHD cho bé?

    Nếu bé có dấu hiệu như mất tập trung, hiếu động quá mức hoặc hành vi bốc đồng, mẹ có thể tham khảo ý kiến bác sĩ nhi khoa để quyết định liệu có cần kiểm tra ADHD hay không.

    1. Có nên cho bé dùng thuốc điều trị ADHD không?

    Điều trị ADHD có thể bao gồm liệu pháp hành vi và thuốc. Nếu liệu pháp hành vi không hiệu quả, bác sĩ có thể cân nhắc việc sử dụng thuốc sau khi kiểm tra kỹ lưỡng.

    1. ADHD và rối loạn phổ tự kỷ (ASD) có gì khác biệt?

    ADHD thường gây khó khăn trong việc tập trung, trong khi trẻ mắc ASD có thể quá tập trung vào một việc. Trẻ ADHD thích giao tiếp, trong khi trẻ ASD có thể ít giao tiếp hơn.

    Trong những ngày thời tiết thay đổi khiến bé mệt, việc tìm dịch vụ trông trẻ linh hoạt sẽ giúp mẹ có thêm người phụ giúp kịp thời.

  • Mẹo Bắt Đầu Việc Tập Đi Vệ Sinh Cho Bé

    Mẹo Bắt Đầu Việc Tập Đi Vệ Sinh Cho Bé

    Chìa khóa để việc tập đi vệ sinh thành công là sự kiên nhẫn và nhận thức rằng mỗi bé sẽ đạt được cột mốc quan trọng này theo nhịp độ riêng của mình. Các phương pháp khác nhau sẽ phù hợp với từng bé, nhưng những mẹo dưới đây thường sẽ giúp mẹ đạt được kết quả tốt. Đây là cách giúp mẹ dạy bé đi vệ sinh khi bé đã sẵn sàng nói lời tạm biệt với tã.

    Mẹ có thể đã (rất vui mừng) nhận thấy rằng gần đây mình thay tã ít hơn và bé yêu thường giữ khô trong suốt giấc ngủ trưa. Những dấu hiệu này, cùng với các dấu hiệu khác, cho thấy có lẽ đã đến lúc bắt đầu vào hành trình tập đi vệ sinh.

    Làm sao để mẹ biết bé đã sẵn sàng để học đi vệ sinh?

    Nếu bé yêu chưa sẵn sàng về mặt phát triển, thì dù mẹ có áp dụng những chiến lược tốt nhất cũng sẽ không mang lại hiệu quả. Hãy chờ đợi những dấu hiệu rõ ràng sau đây để biết khi nào bé đã sẵn sàng bắt đầu:

    • Mẹ thay tã ít hơn. Cho đến khi bé khoảng 20 tháng tuổi, bé vẫn đi tiểu khá thường xuyên, nhưng khi bé có thể giữ khô ít nhất một hoặc hai tiếng, đó là dấu hiệu cho thấy bé đang phát triển khả năng kiểm soát bàng quang và đã sẵn sàng về mặt thể chất để học đi vệ sinh.
    • Thói quen đi ngoài của bé trở nên đều đặn hơn. Điều này giúp mẹ dễ dàng nhận ra khi nào là thời điểm thích hợp để cho bé ngồi bồn cầu.
    • Bé bắt đầu nói nhiều hơn về việc đi vệ sinh. Khi bé bắt đầu thông báo việc đi tiểu và đại tiện bằng cách nói ra hoặc thể hiện qua nét mặt, đó là dấu hiệu cho thấy việc tập đi vệ sinh đang đến gần.
    • Bé nhận ra và không thích tã ướt hoặc bẩn. Bé có thể bất ngờ quyết định rằng không muốn ở trong chiếc tã ướt hoặc bẩn nữa. Đó là dấu hiệu cho thấy bé đã sẵn sàng sử dụng bồn cầu rồi đấy.

    Bố mẹ nên để ý đến các dấu hiệu mà bé đưa ra

    Khi nào nên bắt đầu dạy bé đi vệ sinh?

    Thông thường, bé chưa sẵn sàng học đi vệ sinh trước 2 tuổi, và một số bé có thể phải đợi đến tận 3 tuổi rưỡi.

    Điều quan trọng là mẹ phải kiên nhẫn và tránh ép bé học đi vệ sinh trước khi bé sẵn sàng. Mỗi bé đều khác nhau. Nếu đến tận khi bé đã qua sinh nhật lần thứ ba mà vẫn chưa thành thạo việc đi vệ sinh, đó cũng không phải là dấu hiệu cho thấy bé chậm phát triển đâu nhé.

    Khi nào bắt đầu dạy bé đi vệ sinh?

    Nếu bé yêu chưa sẵn sàng về mặt phát triển, thì dù mẹ có áp dụng những chiến lược tốt nhất cũng sẽ không mang lại hiệu quả. Hãy chờ đợi những dấu hiệu rõ ràng sau đây để biết khi nào bé đã sẵn sàng bắt đầu:

    • Mẹ thay tã ít hơn. Cho đến khi bé khoảng 20 tháng tuổi, bé vẫn đi tiểu khá thường xuyên, nhưng khi bé có thể giữ khô ít nhất một hoặc hai tiếng, đó là dấu hiệu cho thấy bé đang phát triển khả năng kiểm soát bàng quang và đã sẵn sàng về mặt thể chất để học đi vệ sinh.
    • Thói quen đi ngoài của bé trở nên đều đặn hơn. Điều này giúp mẹ dễ dàng nhận ra khi nào là thời điểm thích hợp để cho bé ngồi bồn cầu.
    • Bé bắt đầu nói nhiều hơn về việc đi vệ sinh. Khi bé bắt đầu thông báo việc đi tiểu và đại tiện bằng cách nói ra hoặc thể hiện qua nét mặt, đó là dấu hiệu cho thấy việc tập đi vệ sinh đang đến gần.
    • Bé nhận ra và không thích tã ướt hoặc bẩn. Bé có thể bất ngờ quyết định rằng không muốn ở trong chiếc tã ướt hoặc bẩn nữa. Đó là dấu hiệu cho thấy bé đã sẵn sàng sử dụng bồn cầu rồi đấy.

    Mẹ cần kiên nhẫn trong quá trình hướng dẫn bé đi vệ sinh

    Khi nào nên bắt đầu dạy bé đi vệ sinh?

    Thông thường, bé chưa sẵn sàng học đi vệ sinh trước 2 tuổi, và một số bé có thể phải đợi đến tận 3 tuổi rưỡi.

    Điều quan trọng là mẹ phải kiên nhẫn và tránh ép bé học đi vệ sinh trước khi bé sẵn sàng. Mỗi bé đều khác nhau. Nếu đến tận khi bé đã qua sinh nhật lần thứ ba mà vẫn chưa thành thạo việc đi vệ sinh, đó cũng không phải là dấu hiệu cho thấy bé chậm phát triển đâu nhé.

    Hãy để chúng tôi đồng hành cùng mẹ trong mọi tình huống, click đặt dịch vụ trông trẻ linh hoạt để thảnh thơi làm điều mẹ muốn.

    Cách chuẩn bị cho bé trước khi bắt đầu tập đi vệ sinh

    Bé đã thể hiện đủ các dấu hiệu sẵn sàng học đi vệ sinh. Nhưng mẹ đừng vội bỏ hết tã đi nhé — vẫn còn một vài bước chuẩn bị trước khi bắt đầu. Dưới đây là một số mẹo để giúp việc chuyển tiếp sang giai đoạn tập đi vệ sinh dễ dàng hơn:

    Khuyến khích bé về việc đi vệ sinh

    Trước khi bắt đầu thử nghiệm không tã, mẹ hãy nhấn mạnh những lợi ích của việc dùng bồn cầu. Mẹ có thể nói: “Mặc đồ lót vui lắm!” hay “Chẳng mấy chốc, con sẽ được xả nước như người lớn rồi!”

    Nhưng mẹ đừng nói xấu về tã hay gọi thói quen cũ của bé là “trẻ con” — điều này có thể làm bé phản ứng lại và dẫn đến sự kháng cự thật sự.

    Đặt một cách nói chuẩn về việc đi vệ sinh

    Một số chuyên gia khuyên mẹ nên dùng từ ngữ chính thống (như đi đại tiện, tiểu tiện) thay vì từ lóng để bé không cảm thấy xấu hổ khi lớn lên. Nhưng điều quan trọng hơn cả là mẹ cần nhất quán trong cách gọi về việc đi vệ sinh.

    Và đừng bao giờ gọi những gì trong tã của bé là “hôi” hay “bẩn.” Bé sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi đi vệ sinh nếu mẹ coi đó là một quá trình tự nhiên, chứ không phải là một việc “ghê gớm.”

    Khen ngợi những hành động trưởng thành

    Hãy để bé biết mẹ tự hào về sự trưởng thành của bé bằng cách khen ngợi những hành động như uống nước từ ly mà không đổ hay chia sẻ đồ chơi với bạn.

    Tuy nhiên, mẹ đừng yêu cầu bé phải quá “người lớn” — nếu bé cảm thấy bị ép buộc, bé có thể muốn quay lại những ngày thơ ấu đơn giản hơn (và hành động theo đó).

    Mặc đồ phù hợp cho việc tập đi vệ sinh

    Mẹ hãy tạo thói quen cho bé mặc những bộ đồ phù hợp để tập đi vệ sinh. Chọn quần có thun co giãn mà bé có thể kéo lên kéo xuống mà không cần phải cài nút, kéo khóa hay thắt dây, tránh mặc những bộ đồ liền như yếm, và cho bé gái mặc váy hoặc đầm nếu bé thích.

    Sau đó, mẹ hãy tập cho bé động tác quan trọng là kéo quần xuống và kéo lên: yêu cầu bé kéo quần xuống trước khi thay tã và kéo lên sau khi thay.

    Hướng dẫn bé cách dùng bồn cầu

    Bé yêu thích bắt chước, và bồn cầu cũng không phải là ngoại lệ. Mẹ có thể giải thích cho bé cách ngồi lên bồn cầu, lau mình và xả nước, nhưng hiệu quả hơn rất nhiều — và cũng nhanh chóng hơn — là đưa bé vào phòng tắm và làm mẫu.

    Tuy nhiên, nếu mẹ cảm thấy không thoải mái khi làm vậy, thì không cần phải làm bước này.

    Chọn bồn cầu phù hợp

    Chọn một chiếc bồn cầu chắc chắn và không bị đổ khi bé nhảy lên kiểm tra kết quả. (Để tăng phần thú vị, mẹ có thể cùng bé đi chọn bồn cầu và bọc nó lại như một món quà.)

    Cách tập đi vệ sinh cho bé

    Tập đi vệ sinh là một cột mốc lớn và đối với nhiều phụ huynh, đó là một hành trình đầy thử thách, nhưng mẹ hãy yên tâm rằng mẹ đã chuẩn bị tốt và giờ là lúc để bắt đầu! Dưới đây là một số mẹo giúp mẹ bắt đầu:

    Chuyển sang Pull-Ups

    Khi bé mới bắt đầu tập đi vệ sinh, mẹ có thể chọn loại Pull-Ups dùng một lần. Bé có thể kéo xuống như đồ lót, nhưng nếu bé gặp sự cố, nó sẽ thấm như tã và có thể kéo ra thay vì phải kéo qua chân.

    Để bé tự cởi đồ

    Để bé tự do và nhận thức rõ hơn về cơ thể mình, mẹ có thể để bé chạy nhảy (ở trong sân hoặc phòng riêng có sàn dễ vệ sinh) mà không mặc đồ dưới. Khi không có tã giữ, bé sẽ khó mà không nhận ra khi đi tiểu. Để bồn cầu gần bên để bé có thể hành động nhanh chóng khi cần.

    Quan sát kỹ lưỡng

    Mẹ có thể là người phát hiện ra khi nào bé cần đi vệ sinh tốt hơn chính bé. Hãy chú ý đến những dấu hiệu (như bé hay xoay người hay rặn) và nhẹ nhàng hỏi khi mẹ nghĩ bé cần đi vệ sinh. Mặc dù có thể mẹ sẽ đến muộn, nhưng vẫn cho bé ngồi bồn cầu để bé hiểu được sự kết nối.

    Giữ cho bé luôn động lực

    Nhắc bé rằng việc đi vệ sinh có nghĩa là bé đang lớn lên. Mới đầu, mẹ có thể thưởng một chút — như dán một sticker vào lịch hay cho bé một đồng xu bỏ vào heo đất sau mỗi lần thành công.

    Mẹ cần chuẩn bị thật kỹ khi bắt đầu tập đi vệ sinh cho bé

    FAQ

    1. Tuổi nào là tốt nhất để bắt đầu dạy bé đi vệ sinh?

    Thông thường, bé chưa sẵn sàng để học đi vệ sinh trước 2 tuổi, và một số bé có thể phải đợi đến tận 3 tuổi rưỡi.

    1. Làm sao để bắt đầu dạy bé đi vệ sinh?

    Hãy chú ý đến những dấu hiệu cho thấy bé đã sẵn sàng về mặt phát triển để học đi vệ sinh, và mua cho bé một chiếc bồn cầu nhỏ hoặc một ghế ngồi bồn cầu. Mẹ hãy cho bé mặc những bộ đồ dễ dàng kéo lên kéo xuống. Nói về lợi ích của việc sử dụng bồn cầu và bắt đầu sử dụng ngôn ngữ nhất quán để mô tả việc đi vệ sinh. Mẹ có thể cho bé thấy cách sử dụng bồn cầu (thực tế hơn, mẹ có thể làm mẫu cách đi vệ sinh của mình).

    1. Việc dạy bé đi vệ sinh mất bao lâu?

    Mỗi bé là một cá thể khác nhau. Nếu đến tận khi bé đã qua sinh nhật thứ ba mà vẫn chưa làm quen được với việc học đi vệ sinh, thì mẹ đừng lo, bé không chậm phát triển đâu nhé.

    Mọi vấn đề phát sinh đều có giải pháp, hãy nhấn vào đây để tìm hiểu gói trông trẻ linh hoạt tối đa 4 giờ siêu tiện lợi.

  • Phải Làm Gì Khi Bé Cứ Chống Cự Việc Thay Tã

    Phải Làm Gì Khi Bé Cứ Chống Cự Việc Thay Tã

    Bé yêu của bạn có trở thành một “vận động viên” chống cự khi thay tã không? Đây là lý do vì sao điều này có thể xảy ra và những gì bạn có thể làm để khắc phục.

    Có rất nhiều điều yêu thích ở bé yêu của mẹ. Bé năng động, tò mò và luôn đầy sáng tạo — điều này rất đáng yêu hầu hết thời gian, nhưng lại không phải là sự kết hợp lý tưởng khi mẹ cần bé nằm yên trên bàn thay tã. Bé sẽ lắc lư, đá chân và khóc, cố gắng mọi cách để tránh phải nằm yên để thay tã.

    Cùng tìm hiểu lý do vì sao bé lại thay đổi thái độ với việc thay tã và cách giúp mẹ tránh khỏi những cuộc chiến thay tã, để cả mẹ và bé đều cảm thấy thoải mái hơn trong quá trình này.

    Tại sao bé lại đột nhiên ghét việc thay tã?

    Việc bé bắt đầu muốn thể hiện sự độc lập là điều hoàn toàn bình thường khi bé bước vào giai đoạn tập đi. Bé có thể bắt đầu chống cự khi thay tã vì một vài lý do, chẳng hạn như:

    • Bé trở nên năng động hơn và muốn chạy nhảy, khám phá.
    • Bé không muốn bị ngừng chơi.
    • Bé quá mệt.
    • Bé đang đói.
    • Bé đơn giản chỉ đang thể hiện sự độc lập của mình ở mọi nơi có thể.
    • Bé đã sẵn sàng để bắt đầu chuẩn bị cho việc tập ngồi bô.
    • Bé không được khỏe.

    Dù lý do là gì, điều này có thể khiến bé có những cơn giận nhỏ khi phải nghĩ đến việc thay tã.

    Các lý do khiến bé cảm thấy khó chịu khi thay tã

    Mẹo giúp giảm bớt cuộc chiến thay tã với bé

    Trước khi mẹ áp dụng phương pháp “cắn răng chịu đựng và cố gắng làm cho xong,” hãy thử những mẹo sau để việc thay tã trở nên dễ dàng hơn.

    Chuẩn bị đầy đủ dụng cụ: Việc chuẩn bị sẵn sàng các vật dụng thay tã trước khi bắt đầu có thể giúp quá trình thay tã diễn ra nhanh chóng và suôn sẻ hơn. Hãy chuẩn bị các đồ cần thiết: tã, khăn ướt, kem bôi da (nếu mẹ thường dùng) và tấm lót thay tã, và để chúng sẵn sàng trước khi bắt đầu. Mẹ cũng có thể chuẩn bị thêm bộ đồ thay nếu có sự cố như tã rỉ hoặc bị nở.

    1. Mời bé tham gia giúp đỡ

    Nếu bé muốn giúp, hãy tận dụng và tìm cho bé một công việc nhỏ để làm. Bé có thể đưa cho mẹ những vật dụng cần thiết, như tã sạch hoặc tuýp kem (đảm bảo nắp đã vặn chặt). Bé cũng có thể tự lau mình bằng khăn ướt sạch sau khi mẹ đã hoàn thành phần việc của mình. Nếu bé cần thay đồ, mẹ có thể đưa cho bé hai bộ đồ để bé tự chọn. Một cách khác để bé giúp đỡ là rửa tay sau khi thay tã xong (hoặc mẹ có thể rửa tay cho bé, một thói quen tốt mà bé nên tập).

    2. Nhờ sự trợ giúp từ người khác

    Nếu mẹ thường xuyên phải đối mặt với cuộc chiến thay tã, có lẽ đã đến lúc nhờ đến sự hỗ trợ từ bố (hoặc bất kỳ ai khác sẵn sàng giúp). Đôi khi, sự thay đổi này có thể giúp bé hợp tác tốt hơn.

    Mẹ có thể nhờ đến sự giúp đỡ của bố nếu gặp khó khăn trong quá trình thay tã cho bé

    3. Thay đổi địa điểm thay tã

    Nếu bé không thích thay tã trên bàn thay tã, mẹ có thể thử thay đổi không gian. Dùng một chiếc khăn tắm dày và/hoặc tấm lót chống thấm để biến bất kỳ bề mặt phẳng và an toàn nào (đừng chọn nơi cao) thành một “trạm thay tã” mới — ví dụ, giữa phòng khách, ngay cạnh tháp xếp khối của bé. Chỉ cần mang theo một túi đồ thay tã, mẹ có thể thay tã ở bất kỳ đâu bé muốn.

    4. Thử thay tã khi bé đứng

    Nếu bé muốn đứng khi thay tã, đôi khi mẹ có thể chiều bé và thay tã ngay khi bé đứng — dù là trong nhà bếp, phòng tắm, phòng giặt hoặc bất kỳ phòng nào có sàn dễ dàng lau chùi.

    5. Cung cấp sự xao lãng

    Đưa cho bé một món đồ chơi hoặc cuốn sách để bé bận rộn trong khi thay tã. (Mẹo nhỏ: Nếu bé mặc áo có cúc ở đáy, mở cúc ra rồi gài lại một cúc trên vai để tránh làm vướng).

    Mẹ có thể dùng một số cách để dời sự chú ý của bé

    Nếu mẹ muốn có vài giờ tập trung làm việc tại nhà, việc tìm người trông trẻ cố định chính là chìa khóa giải tỏa căng thẳng hiệu quả.

    6. Đếm ngược đến giờ thay tã

    Nếu bé không thích bất ngờ, đừng thay tã khi bé đang chơi vui vẻ. Hãy báo trước cho bé. Mẹ có thể cài một chiếc đồng hồ bấm giờ, hoặc nói trước như: “Khi chúng ta đọc xong cuốn sách này, mẹ sẽ thay tã cho con” hoặc “Cuối bài hát của Elmo, mẹ sẽ thay tã cho con” (và rồi mời Elmo cùng tham gia thay tã).

    7. Làm cho việc thay tã thú vị

    Nếu bé không muốn bỏ lỡ thời gian chơi, hãy làm cho việc thay tã trở nên vui nhộn hơn. Hãy chuẩn bị đầy đủ dụng cụ để công việc diễn ra nhanh chóng, và đưa cho bé một số món đồ chơi hoặc sách đặc biệt chỉ được dùng khi thay tã. Hoặc mẹ có thể hát một bài hát vui, kể một câu chuyện hài hước, hoặc hôn bé một cái thật to.

    8. Kiểm tra có bị kích ứng không

    Nếu bé luôn chống đối khi thay tã, hãy kiểm tra xem bé có bị hăm tã không. Nếu mông bé bị đau, có thể bé không muốn mẹ chạm vào. Mẹ hãy thật nhẹ nhàng và cố gắng tìm ra nguyên nhân gây ra hăm tã để có thể phòng tránh trong tương lai. Hăm tã có thể do kích ứng (thỉnh thoảng xảy ra nếu tã được đeo quá lâu), nhiễm trùng hoặc phản ứng dị ứng với một thành phần nào đó trong khăn ướt, kem thay tã hoặc chính chiếc tã.

    9. Để bé tự do một chút

    Nếu bé muốn không mặc tã, hãy để bé tự do — tất nhiên, không phải lúc nào và ở đâu cũng thích hợp cho bé không mặc tã. Bé tự nhiên rất tò mò về cơ thể mình, vì vậy bé thích được “trần trụi” hơn. Một chút thời gian không tã sau khi thay tã hoặc tắm có thể giúp chữa hoặc ngăn ngừa hăm tã.

    10. Tránh cuộc chiến quyền lực

    Cuối cùng, nếu bé vẫn kháng cự thay tã dù mẹ đã thử mọi cách, hãy giữ bình tĩnh và nhẹ nhàng, không cần nổi giận hay gây áp lực. Hãy làm mọi việc một cách đơn giản, thân thiện và nhanh chóng để có thể hoàn thành công việc một cách dễ dàng.

    Nhớ nguyên tắc vàng trong việc vượt qua các thử thách trong quá trình làm mẹ: Chuyện này sẽ qua đi thôi. Giống như những thử thách khác trong quá trình nuôi dạy trẻ, từ việc bé không chịu ngủ đến việc ăn uống kén chọn — việc chống cự khi thay tã chỉ là một giai đoạn. Và trước khi mẹ kịp nhận ra, bé sẽ bỏ tã để bắt đầu học cách tập ngồi bô.

    FAQ:

    Tại sao bé lại ghét việc thay tã?

    Bé có thể ghét việc thay tã vì muốn chơi tiếp, cảm thấy mệt, đói, hoặc đang muốn thể hiện sự độc lập.

    Làm sao để bé hợp tác khi thay tã?

    Mẹ có thể thử cho bé giúp đỡ, thay đổi địa điểm thay tã, hoặc làm cho việc thay tã trở nên thú vị hơn với trò chơi hoặc sách.

    Nếu bé chống cự quá mức, tôi có thể làm gì?

    Mẹ hãy thử không tạo áp lực, giữ bình tĩnh và nhanh chóng hoàn thành việc thay tã, đồng thời kiểm tra xem bé có bị hăm tã không.

    Có cách nào giúp bé không cảm thấy sợ hãi khi thay tã không?

    Đảm bảo bé cảm thấy an toàn, có thể thay đổi vị trí thay tã hoặc cho bé tham gia vào quá trình như đưa đồ dùng hoặc giúp mẹ rửa tay sau khi thay tã.

    Khi nào cần lo lắng về việc bé chống cự thay tã?

    Nếu bé liên tục chống cự và có dấu hiệu bị hăm tã, đau hoặc không chịu thay tã trong một thời gian dài, mẹ nên kiểm tra và tham khảo ý kiến bác sĩ.

    Đăng ký tài khoản và trải nghiệm dịch vụ trông trẻ linh hoạt ngay hôm nay để nhận được sự hỗ trợ từ những bảo mẫu chuyên nghiệp nhất.

  • Phải Làm Gì Nếu Bé Từ Chối Đi Vệ Sinh Trên Bô

    Phải Làm Gì Nếu Bé Từ Chối Đi Vệ Sinh Trên Bô

    Bé của bạn không gặp vấn đề gì với việc đi tiểu trong bô, nhưng khi đến việc đi “số hai”, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Bé có thể ngồi mãi mà không có kết quả gì. Sau đó, ngay khi bé mặc lại tã hoặc đồ lót, bé lại đi vệ sinh một cách thoải mái.

    Mặc dù điều này có thể gây khó chịu, nhưng việc bé từ chối đi vệ sinh trên bô là điều hoàn toàn bình thường trong quá trình tập ngồi bô. Hãy kiên nhẫn một chút (đúng rồi, là rất kiên nhẫn). Cuối cùng, bé sẽ làm chủ được kỹ năng này thôi.

    Tại sao một số bé lại từ chối đi vệ sinh khi tập ngồi bô?

    Vì bé có thể đi tiểu trong bô mà không gặp vấn đề gì, chắc hẳn bạn sẽ cảm thấy bối rối về vấn đề đi vệ sinh của bé. Có một số lý do khiến bé ở độ tuổi này không muốn đi vệ sinh trên bô:

    • Sợ hãi: Một số bé gặp khó khăn trong việc đi vệ sinh vì sợ sẽ rơi vào bồn cầu. Những bé khác có thể sợ tiếng xả nước (hoặc tiếng ồn to mà nó tạo ra), hoặc cảm thấy lo lắng khi nghĩ rằng mình sẽ mất đi một phần cơ thể khi phân biến mất xuống bồn cầu.
    • Không thoải mái: Điều này đặc biệt có thể xảy ra nếu bé vừa mới trải qua một lần đi vệ sinh lớn hoặc đau đớn do táo bón. Bé có thể lo sợ rằng lần đi tiếp theo sẽ lại đau, vì vậy bé cố gắng không đi.
    • Quyền kiểm soát: Càng ép bé đi vệ sinh, bé càng thích thú với việc có thể giữ lại phân và kiểm soát việc đó.
    • Cảm thấy bị áp lực: Mặc dù mong muốn bé đi vệ sinh trên bô là điều hoàn toàn dễ hiểu, nhưng quá nhiều áp lực có thể khiến bé kháng cự.
    • Thay đổi trong cuộc sống hoặc các yếu tố căng thẳng khác: Những thay đổi trong cuộc sống của bé như có em bé mới, chuyển nhà, gia đình có người mất hoặc ốm, ly hôn, hoặc một sự kiện chấn động nào đó có thể khiến bé gặp vấn đề với việc đi vệ sinh. Điều này có thể liên quan đến sự kết nối giữa não và hệ tiêu hóa: Những tình huống căng thẳng ảnh hưởng đến não bộ, từ đó ảnh hưởng đến hệ tiêu hóa.
    • Bé muốn chơi: Việc đi vệ sinh có thể mất một thời gian (không nhanh như việc đi tiểu), vì vậy một số bé không muốn ngừng chơi để đi vệ sinh.
    • Bé chưa phát triển đủ để sẵn sàng: Đúng vậy, dù bé có những dấu hiệu cho thấy đã sẵn sàng tập ngồi bô hoặc đã có thể đi tiểu trong bô, nhưng bé có thể chưa sẵn sàng với việc đi vệ sinh lớn, vì việc này đòi hỏi một chút nỗ lực hơn. Bé cần nhận ra rằng mình có nhu cầu đi vệ sinh, giao tiếp điều đó với người khác, đến bô và sau đó thư giãn cơ bắp một cách đúng đắn. Việc này khó khăn hơn rất nhiều so với việc chỉ đi vào tã.

    Bé có thể cảm thấy sợ hãi khi phải sử dụng bô

    Nếu mẹ đang quá tải vì vừa làm việc vừa chăm con, giải pháp trông trẻ cố định vài giờ mỗi ngày sẽ giúp mẹ cân bằng lại cuộc sống.

    Làm sao để giúp bé đi vệ sinh trên bô?

    Một ngày nào đó, việc bé từ chối đi vệ sinh trên bô sẽ chỉ là chuyện của quá khứ. Trong khi chờ đợi, có những cách giúp bé tiến gần hơn đến “kết quả lớn” này.

    • Giúp bé cảm thấy an toàn: Nếu bé gặp khó khăn trong việc đi vệ sinh vì sợ bị rơi vào bồn cầu, hãy đảm bảo rằng bô của bé vừa vặn với bồn cầu và không bị lung lay. Đảm bảo rằng ghế bô cũng phải vững chắc. Hoặc bạn có thể cho bé sử dụng bô riêng (chọn loại có chân đế vững, không bị lật khi bé đứng lên).
    • Ngăn ngừa việc đi vệ sinh đau đớn: Hãy đảm bảo rằng bé ăn nhiều trái cây, rau và ngũ cốc nguyên hạt. Nếu cần, bạn có thể tham khảo ý kiến bác sĩ để bổ sung thuốc làm mềm phân. Đảm bảo bé uống đủ nước, đặc biệt là nước lọc.
    • Nói chuyện về vấn đề này: Nếu bé từ chối đi vệ sinh trên bô, thử tìm hiểu lý do bé lo lắng. Hỏi bé về những gì bé sợ hãi, thể hiện sự cảm thông và giúp bé giải quyết vấn đề để giảm bớt nỗi sợ.
    • Đừng xả nước ngay lập tức: Nếu tiếng xả nước làm bé sợ đến mức bé gặp khó khăn trong việc đi vệ sinh, bạn có thể đợi bé ra khỏi phòng rồi mới xả nước. Khi bé cảm thấy thoải mái hơn với tiếng xả nước, bạn có thể giảm dần khoảng cách — bé có thể đứng ở phòng kế bên, trong hành lang hoặc ngay cửa phòng tắm. Sau đó, khi bé đã sẵn sàng, bạn có thể hỏi bé có muốn tự mình xả nước không.
    • Chào tạm biệt: Nếu bé cảm thấy lo lắng khi thấy phân của mình trôi xuống cống, hãy khuyến khích bé vẫy tay chào tạm biệt trước khi xả nước. Điều này sẽ giúp bé cảm thấy nhẹ nhàng hơn về sự ra đi của phân.
    • Thực hành thử: Hãy thử làm quen với việc đi vệ sinh bằng giấy vệ sinh mà thôi. Mặc dù bạn nên làm một cách thực tế, hãy nhớ giải thích rõ cho bé về những gì có thể xả xuống bồn cầu. Nếu không, bé có thể nghĩ rằng việc xả đồ chơi, chìa khóa hoặc điện thoại của người giữ trẻ là thú vị.
    • Đọc sách: Đôi khi các nhân vật trong sách có thể giúp trẻ có động lực để đi vệ sinh trên bô. Hãy thử đọc những cuốn sách như “Everyone Poops”, “Where’s the Poop?” và “We Poop on the Potty!”.
    • Vận chuyển phân: Nếu bé không đi vệ sinh trên bô mà thay vào đó đi trong tã hoặc Pull-Up, hãy đưa bé đến bồn cầu và đổ phân vào đó. Sau đó, bạn có thể nói: “Phân đi vào bô nhé”. Điều này sẽ giúp bé hiểu nơi mình cần đi vệ sinh.
    • Đi vệ sinh sau bữa ăn: Sau mỗi bữa ăn, cơ thể sẽ kích thích bé đi vệ sinh (gọi là phản xạ tiêu hóa). Hãy tận dụng cơ hội này và đưa bé đến bô từ 15 đến 30 phút sau bữa ăn.
    • Theo dõi lịch trình của bé: Hãy chú ý đến thời gian bé thường đi vệ sinh. Có thể bé đi sau khi ngủ trưa hoặc trước khi đi ngủ. Hãy đưa bé đến bô vào thời điểm này.
    • Nhận diện dấu hiệu: Bé có thể có những dấu hiệu nhận biết rằng mình sắp đi vệ sinh, chẳng hạn như bé sẽ ngồi xổm trong góc, rên rỉ hoặc trở nên im lặng. Khi bạn nhận ra dấu hiệu đó, hãy thông báo cho bé biết rằng bé sắp đi vệ sinh rồi và đưa bé đến bô.
    • Chỉ cách cho bé: Nếu bạn cảm thấy thoải mái, hãy để bé ngồi trong phòng tắm trên bô trong khi bạn đi vệ sinh. Hãy cho bé biết bạn đang làm gì (“Mẹ đang đi vệ sinh trên bô”). Cũng có thể giúp bé nếu bạn để bé nhìn thấy và xem bạn xả nước sau khi xong.
    • Mời người khác giúp đỡ: Một vài lời khích lệ từ người lớn trung lập (như giáo viên mẫu giáo, bác sĩ hay ông bà) có thể có tác dụng mạnh mẽ hơn là những lời thuyết phục từ bố mẹ.
    • Tạo trải nghiệm thư giãn: Hãy nhớ rằng nếu bạn gây áp lực cho bé, điều đó sẽ chỉ làm bé càng khó khăn hơn. Hãy làm cho những lần đi vệ sinh trở nên thú vị. Kể cho bé nghe một câu chuyện hay, hát một bài hát về việc đi vệ sinh, hoặc cho bé lật xem một cuốn sách về việc đi vệ sinh. Biết đâu một chút xao nhãng sẽ giúp bé làm được điều đó.
    • Khen ngợi từng bước đi: Đừng đợi đến khi bé đi vệ sinh trên bô mới khen ngợi. Hãy khen ngợi bé mỗi khi bé hoàn thành một nhiệm vụ (hoặc thử làm). Điều này có thể là khi bé báo cho bạn biết mình cần đi vệ sinh, kéo quần xuống, ngồi lên bô, thử đi vệ sinh trên bô hoặc đạt được mục tiêu cuối cùng là đi vệ sinh trên bô. Một cái vỗ tay, cái ôm, cái gật đầu hoặc dán sticker vào bảng thành tích có thể giúp ích rất nhiều. Đừng quên khen bé bằng lời nói, ví dụ như: “Giỏi quá khi mẹ biết bé cần đi vệ sinh!” hoặc “Con có tự hào về mình khi ngồi lên bô không?”. Điều này sẽ khiến bé biết bạn vui mừng và bé sẽ có xu hướng làm lại lần sau.
    • Giữ bình tĩnh: Đừng nổi giận, mắng hoặc phạt bé vì từ chối đi vệ sinh trên bô hoặc đi ở nơi khác. Điều đó chỉ làm bé thêm căng thẳng và khiến việc này càng khó khăn hơn. Hãy nhớ, bé vẫn đang học và sẽ có những tai nạn xảy ra. Giữ bình tĩnh, dọn dẹp và để bé thử lại lần sau.
    • Nghỉ ngơi một chút: Hãy nói với bé rằng khi bé sẵn sàng, bé có thể thử đi vệ sinh trên bô một lần nữa và bạn sẽ luôn ở bên giúp đỡ. Sau đó, để bé tự do và cảm thấy mình có quyền quyết định. Trên hết, đừng ép bé ngồi trên bô nếu bé không muốn. Điều này không chỉ làm bé càng kháng cự (và sợ hãi nếu nỗi sợ của bé đang cản trở), mà còn có thể dẫn đến táo bón.

    Dùng các đồ vật khác để khiến bé thấy thoải mái hơn

    Khi nào cần gọi bác sĩ

    Thông thường, việc từ chối đi vệ sinh trên bô là điều bình thường đối với các bé mới tập ngồi bô. Tuy nhiên, bạn cũng nên tham khảo ý kiến bác sĩ để loại trừ các vấn đề như táo bón hoặc các vấn đề khác. Hãy liên hệ với bác sĩ nếu bé từ chối đi vệ sinh và bạn nhận thấy những điều sau:

    • Bé có vẻ rất đau đớn.
    • Bé thường xuyên phải rặn khi đi vệ sinh.
    • Phân của bé nhỏ, khô và cứng như đá.
    • Bé không đi vệ sinh trong vài ngày.
    • Đồ lót của bé bị bẩn vì phân, điều này có thể là dấu hiệu của táo bón.
    • Có máu trong phân của bé.
    • Bé bị nôn hoặc có vấn đề về ăn uống và tăng cân.
    • Bé có những nhu cầu đặc biệt như bại não, nứt đốt sống hoặc các vấn đề khác có thể ảnh hưởng đến khả năng tập ngồi bô của bé.
    • Bé vẫn không đi vệ sinh trên bô sau 2-3 tháng thử.

    Mặc dù bạn có thể đã sẵn sàng để bé bỏ tã, nhưng hãy kiên nhẫn. Hãy nhớ, trẻ em phát triển các kỹ năng khác nhau theo tốc độ của riêng mình. Hãy động viên và hỗ trợ bé trong suốt quá trình này. Tin vui là hầu hết trẻ em sẽ kiểm soát được việc đi vệ sinh và tự đi vệ sinh trên bô khi 3-4 tuổi.

    Các dấu hiệu cho thấy bé cần được thăm khám của bác sĩ

    FAQ

    Bé từ chối đi vệ sinh trên bô, mẹ phải làm sao?

    Hãy kiên nhẫn, tạo không gian an toàn và thư giãn cho bé. Đừng ép bé, thay vào đó, hãy làm cho việc đi vệ sinh trên bô trở nên vui vẻ và thú vị hơn.

    Bé sợ bị rơi vào bồn cầu khi đi vệ sinh trên bô, mẹ nên làm gì?

    Hãy đảm bảo bô vững chắc và phù hợp với bồn cầu của gia đình. Mẹ cũng có thể thử cho bé sử dụng bô riêng, để bé cảm thấy an toàn hơn.

    Làm sao để giúp bé tránh bị táo bón khi tập ngồi bô?

    Hãy chắc chắn rằng bé ăn đủ trái cây, rau xanh và uống nhiều nước. Nếu bé gặp vấn đề, mẹ có thể hỏi ý kiến bác sĩ về việc sử dụng thuốc làm mềm phân.

    Khi nào mẹ nên gọi bác sĩ nếu bé từ chối đi vệ sinh trên bô?

    Nếu bé cảm thấy đau khi đi vệ sinh, không đi vệ sinh trong vài ngày, hoặc có máu trong phân, mẹ nên tham khảo ý kiến bác sĩ để kiểm tra.

    Bé sẽ tự bỏ tã khi nào?

    Hầu hết các bé sẽ tự bỏ tã và đi vệ sinh trên bô khi khoảng 3-4 tuổi, nhưng mỗi bé có một tốc độ phát triển riêng, mẹ nhé!

    Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kế hoạch đột xuất bằng cách đặt lịch trông trẻ linh hoạt ngay khi mẹ cần người hỗ trợ nhé.

  • Rối loạn phổ tự kỷ là gì?

    Rối loạn phổ tự kỷ là gì?

    Rối loạn phổ tự kỷ (ASD) là một rối loạn phát triển thần kinh ảnh hưởng đến ngôn ngữ, hành vi và kỹ năng xã hội của trẻ. Dưới đây là các dấu hiệu, nguyên nhân và phương pháp điều trị cho rối loạn này.

    May mắn thay, hiện nay có nhiều phương pháp điều trị hiệu quả cho trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ. Để hiểu rõ hơn về ASD, bao gồm những dấu hiệu mà mẹ có thể nhận thấy, cách thức các bé được kiểm tra để đưa ra chẩn đoán, cũng như nguyên nhân và những yếu tố nguy cơ của tình trạng này, mẹ hãy tiếp tục theo dõi nhé.

    Rối loạn phổ tự kỷ là gì?

    Rối loạn phổ tự kỷ (ASD) là một tình trạng phát triển đầy thách thức ảnh hưởng đến não bộ của trẻ, gây khó khăn trong việc giao tiếp, hành vi và tương tác xã hội.

    Trẻ em mắc ASD có thể có những sở thích rất đặc biệt (ví dụ như vẽ tranh hoặc yêu thích một nhân vật TV nào đó), và các bé có thể thực hiện các hành động lặp đi lặp lại như đập đầu, ngồi lắc lư qua lại, hoặc xoay vòng.

    Rối loạn phổ tự kỷ được chẩn đoán ở khoảng 1 trẻ trong số 44 trẻ em tại Mỹ khi các bé lên 8 tuổi — và bé trai có khả năng mắc ASD cao gấp ba đến bốn lần so với bé gái.

    ASD được coi là một rối loạn phát triển, vì các dấu hiệu và triệu chứng của tình trạng này thường xuất hiện trong hai đến ba năm đầu đời. Tình trạng này cũng xuất hiện ở tất cả các nhóm dân tộc, chủng tộc và tầng lớp xã hội.

    Dấu hiệu rối loạn phổ tự kỷ

    Mẹ có thể nhận thấy những dấu hiệu của rối loạn phổ tự kỷ ngay từ khi bé còn nhỏ. Dưới đây là một số triệu chứng ASD mà mẹ có thể thấy ở trẻ theo từng độ tuổi:

    • 6 tháng: Ít hoặc không có giao tiếp bằng mắt; rất ít nụ cười hoặc hành vi thân thiện, mời gọi.
    • 9 đến 12 tháng: Ít hoặc không có âm thanh ê a qua lại, không có âm thanh bập bẹ hay trao đổi nụ cười. Ít hoặc không có hành động chỉ tay, với tay, vẫy tay hoặc phản ứng khi gọi tên.
    • 16 đến 24 tháng: Ít hoặc không có từ ngữ, không có cụm từ hai từ.

    Ở bất kỳ độ tuổi nào, rối loạn phổ tự kỷ cũng có thể là sự mất đi những kỹ năng mà bé đã từng học được, chẳng hạn như nói, vẫy tay hoặc thực hiện các cử chỉ xã hội khác.

    Ngoài ra, tránh giao tiếp bằng mắt, phát triển ngôn ngữ chậm, lặp đi lặp lại những từ giống nhau, hoặc thực hiện các hành động lặp lại như vẫy tay hay lắc người cũng là những dấu hiệu có thể gặp phải ở trẻ mắc ASD.

    Một số dấu hiệu phổ biến cho thấy trẻ bị rối loạn phổ tự kỷ

    Chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ

    Việc chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ khá phức tạp, vì không có xét nghiệm máu hay kiểm tra y tế đơn lẻ nào có thể đưa ra chẩn đoán, và nhiều trẻ mắc ASD vẫn đạt được các mốc phát triển như ngồi, bò và đi đúng thời điểm.

    Thay vào đó, các chuyên gia nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nhận diện các dấu hiệu tiềm ẩn của rối loạn phổ tự kỷ (như tránh giao tiếp bằng mắt, chậm phát triển ngôn ngữ hoặc mất ngôn ngữ, ít quan tâm đến bạn bè hay người lớn) để cha mẹ và người chăm sóc có thể nhanh chóng đưa các triệu chứng này đến sự chú ý của bác sĩ nhi.

    Bác sĩ của bé sẽ luôn chú ý đến các dấu hiệu của ASD, vì Học viện Nhi khoa Mỹ (AAP) hiện nay khuyến nghị trẻ em nên được sàng lọc rối loạn phổ tự kỷ trong các buổi khám sức khỏe định kỳ khi bé 18 tháng và 24 tháng tuổi. Rối loạn phổ tự kỷ đôi khi có thể được phát hiện từ 18 tháng hoặc sớm hơn, nhưng đến 2 tuổi, một chẩn đoán chính thức, đáng tin cậy thường có thể được đưa ra.

    Trong các buổi kiểm tra sức khỏe định kỳ này, việc theo dõi sự phát triển được thực hiện, bao gồm việc quan sát bé trong các hoạt động và đặt một loạt câu hỏi về các mốc phát triển xã hội, hành vi và ngôn ngữ.

    Nếu có điều gì đó có vẻ bất thường, một cuộc sàng lọc phát triển chính thức sẽ được thực hiện, có thể với một bác sĩ khác, chuyên gia ngôn ngữ hoặc chuyên gia về tự kỷ.

    Từ năm 2013, các tiêu chí từ Sổ tay Chẩn đoán và Thống kê Rối loạn Tâm thần (DSM-5) của Hiệp hội Tâm thần học Mỹ đã được mở rộng để bao gồm cả những trường hợp có triệu chứng nhẹ của ASD. Việc giới thiệu bé đến một cuộc sàng lọc chính thức về tự kỷ nên tuân theo các hướng dẫn của DSM-5 để xác định mức độ nghiêm trọng của tình trạng của bé dựa trên các thiếu sót về xã hội và ngôn ngữ, cũng như các hành vi khác.

    Các bác sĩ và chuyên gia sẽ đưa ra được những chuẩn đoán chính xác nhất

    Nếu mẹ muốn có vài giờ tập trung làm việc tại nhà, việc tìm người trông trẻ cố định chính là chìa khóa giải tỏa căng thẳng hiệu quả.

    Nguyên nhân gây ra rối loạn phổ tự kỷ

    Các chuyên gia vẫn chưa biết chính xác nguyên nhân gây ra rối loạn phổ tự kỷ, và không tin rằng có một nguyên nhân đơn lẻ. Tuy nhiên, có vẻ như yếu tố di truyền đóng vai trò trong việc làm tăng nguy cơ mắc ASD ở một số trẻ, cùng với các yếu tố môi trường.

    Ví dụ, những trẻ mắc hội chứng Fragile X hoặc bệnh xơ cứng củ có vẻ dễ bị chẩn đoán tự kỷ hơn. Nếu trẻ có anh chị em mắc ASD, nguy cơ bé cũng sẽ phát triển tình trạng này sẽ cao hơn.

    Tuổi tác của cha mẹ khi mang thai và việc sinh con trai cũng là những yếu tố nguy cơ đã được biết đến, mặc dù ngày càng có nhiều bé gái được chẩn đoán mắc ASD. Ngoài ra, cũng có sự liên quan giữa tự kỷ và một số loại thuốc mẹ sử dụng trong thai kỳ, như thalidomide (thuốc này không còn được kê cho phụ nữ mang thai vì nguy cơ dị tật bẩm sinh) và axit valproic.

    Những nguyên nhân hoặc yếu tố nguy cơ khác có thể bao gồm sự tiếp xúc với ô nhiễm không khí, đặc biệt là oxit nitơ (dù mối liên hệ này chưa được chứng minh chắc chắn); bệnh tiểu đường thai kỳ không được kiểm soát sớm; và việc sử dụng thuốc hỗ trợ sinh sản.

    Các vắc-xin, chủng tộc, dân tộc và mức thu nhập chưa được chứng minh là nguyên nhân gây ra tự kỷ hoặc làm tăng nguy cơ mắc ASD ở trẻ em.

    Điều trị rối loạn phổ tự kỷ

    Mặc dù hiện nay chưa có phương pháp chữa trị hoàn toàn cho rối loạn phổ tự kỷ, nhưng có một số can thiệp và phương pháp điều trị hiệu quả, bao gồm:

    • Phân tích hành vi ứng dụng (ABA): Đây là phương pháp chung, cố gắng xây dựng một kế hoạch cá nhân nhằm giải quyết những thách thức cụ thể của từng trẻ.
    • Liệu pháp nghề nghiệp: OT là một phương pháp điều trị tổng quát giúp trẻ với các hoạt động tự chăm sóc hàng ngày như mặc đồ, ăn uống, nhưng cũng bao gồm các kỹ năng chơi và học.
    • Liệu pháp ngôn ngữ: Như tên gọi, liệu pháp này giúp cải thiện khả năng học ngôn ngữ của trẻ, cũng như khả năng nói và được hiểu rõ hơn.
    • Kỹ năng xã hội và nhóm: Loại huấn luyện này có thể bao gồm việc học cách tương tác với các bạn trong giờ chơi, thực hành chia sẻ, hoặc ngồi im trong giờ đọc sách.
    • Đào tạo cho cha mẹ: Các bậc phụ huynh có con mắc ASD cũng có thể nhận được sự trợ giúp đặc biệt. Các dịch vụ này giúp cha mẹ giải quyết hành vi của con cái một cách tích cực, khuyến khích và cũng hỗ trợ họ trong việc đối phó với những thách thức và căng thẳng khi nuôi dạy một đứa trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ.
    • Giáo dục đặc biệt: Khi trẻ đến độ tuổi đi học, bé có thể được cấp một kế hoạch giáo dục cá nhân (IEP) để nhận sự giúp đỡ thêm trong ngày, thời gian hoàn thành nhiệm vụ dài hơn, và thậm chí là các lớp học đặc biệt giúp cải thiện kỹ năng xã hội, ngôn ngữ và hành vi.
    • Thuốc: Đôi khi, thuốc được khuyến cáo cho trẻ để điều trị các tình trạng đi kèm với ASD, như trầm cảm, lo âu, tính bốc đồng hoặc cáu gắt. Tuy nhiên, cần nhớ rằng việc sử dụng thuốc sẽ hiệu quả hơn khi kết hợp với ABA, và thuốc không thường được kê cho trẻ nhỏ. Thay vào đó, thuốc có thể được kê cho trẻ từ 5 hoặc 6 tuổi trở lên. Nhiều trẻ mắc tự kỷ cũng bị chẩn đoán ADHD, vì vậy thuốc có thể giúp điều trị tình trạng này.

    Việc nuôi dạy một đứa trẻ mắc ASD là một thử thách lớn, ảnh hưởng đến toàn bộ gia đình. Để giảm bớt gánh nặng và căng thẳng khi có một đứa trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ, mẹ hãy tham gia vào các nhóm hỗ trợ cha mẹ có hoàn cảnh tương tự và chia sẻ những mẹo hữu ích mà mẹ đã học được trên hành trình này.

    Với sự kiên nhẫn, can thiệp sớm và điều trị kiên trì, con của mẹ sẽ dần cải thiện và thích nghi tốt hơn với thế giới xung quanh.

    Bố mẹ cần đồng hành cùng trẻ trong quá trình điều trị rối loạn phổ tự kỷ

    FAQ

    1. Rối loạn phổ tự kỷ (ASD) là gì?

    Rối loạn phổ tự kỷ (ASD) là một rối loạn phát triển thần kinh ảnh hưởng đến ngôn ngữ, hành vi và kỹ năng xã hội của trẻ, thường xuất hiện trong hai đến ba năm đầu đời.

    1. Các dấu hiệu của rối loạn phổ tự kỷ là gì?

    Dấu hiệu có thể bao gồm ít hoặc không có giao tiếp bằng mắt, chậm phát triển ngôn ngữ, hành vi lặp đi lặp lại và ít quan tâm đến người khác.

    1. Rối loạn phổ tự kỷ được chẩn đoán như thế nào?

    Rối loạn phổ tự kỷ thường được chẩn đoán thông qua việc quan sát sự phát triển của trẻ và các buổi khám sức khỏe định kỳ, đặc biệt là vào lúc bé 18 tháng và 24 tháng tuổi.

    1. Nguyên nhân gây ra rối loạn phổ tự kỷ là gì?

    Mặc dù nguyên nhân chính xác chưa được xác định, nhưng yếu tố di truyền và môi trường có thể đóng vai trò trong việc tăng nguy cơ mắc ASD.

    1. Phương pháp điều trị rối loạn phổ tự kỷ là gì?

    Các phương pháp điều trị bao gồm phân tích hành vi ứng dụng (ABA), liệu pháp nghề nghiệp, liệu pháp ngôn ngữ, và giáo dục đặc biệt, cùng với các biện pháp hỗ trợ cho cha mẹ.

    Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kế hoạch đột xuất bằng cách đặt lịch trông trẻ linh hoạt ngay khi mẹ cần người hỗ trợ nhé.

  • 5 Vấn Đề Thường Gặp Khi Dạy Bé Đi Vệ Sinh và Cách Giải Quyết Chúng

    5 Vấn Đề Thường Gặp Khi Dạy Bé Đi Vệ Sinh và Cách Giải Quyết Chúng

    Khi dạy bé đi vệ sinh, tai nạn là điều không thể tránh khỏi. Dưới đây là một số vấn đề phổ biến trong quá trình dạy bé đi vệ sinh, cách giải quyết chúng và làm sao để ngăn chúng xảy ra liên tục.

    Bé của mẹ đã giữ khô trong nhiều giờ và thậm chí bắt đầu tỏ ra quan tâm đến việc sử dụng bồn cầu. Vậy thì không lâu nữa bé sẽ chính thức học đi vệ sinh, phải không?

    Thật không may, có thể là không. Quá trình dạy bé đi vệ sinh thực sự là một quá trình dài – và việc chuyển bé từ tã sang bồn cầu có thể mất từ vài tháng đến gần cả năm.

    Dưới đây là bản dịch với giọng văn thân thiện dành cho mẹ:

    Giống như hầu hết các cột mốc phát triển, việc học đi vệ sinh của trẻ diễn ra theo nhịp độ riêng của mỗi bé, thường là trong khoảng từ 2 đến 3½ tuổi. Về mặt phát triển, có rất nhiều điều cần phải xảy ra trước khi bé hoàn toàn sẵn sàng — bé không chỉ phải kiểm soát được bàng quang mà còn cần phải biết tự cởi quần áo và đến bồn cầu đúng lúc.

    Ngay cả khi bé có thể thực hiện tất cả những điều này, bé vẫn sẽ gặp phải một vài tai nạn trên chặng đường. Dưới đây là một số vấn đề và trở ngại phổ biến khi dạy bé đi vệ sinh, và những điều mẹ có thể làm để giải quyết chúng.

    Bé đột nhiên gặp phải nhiều vấn đề hơn

    Việc bé đã giữ khô suốt vài tuần (hoặc thậm chí vài tháng) rồi lại đột nhiên quay lại với thói quen mặc tã không phải là điều hiếm gặp.

    Trước tiên, mẹ cần loại trừ bất kỳ vấn đề y tế nào có thể gây ra vấn đề này. Ví dụ, bé có thể cần đi tiểu thường xuyên hơn nếu bé bị táo bón (phân to hơn trong ruột có thể gây áp lực lên bàng quang) hoặc mắc phải nhiễm trùng đường tiết niệu (UTI).

    Những thay đổi lớn trong cuộc sống cũng có thể gây ra sự thoái lui trong việc học đi vệ sinh. Có anh/chị em mới, chuyển nhà, thay đổi nhà trẻ hay mẫu giáo — tất cả những điều này có thể gây căng thẳng cho bé, khiến bé gặp tai nạn. Có thể mất vài tuần để bé điều chỉnh lại cuộc sống mới, nhưng tin vui là, khi bé đã quen với những thay đổi, bé sẽ lại tiếp tục sử dụng bồn cầu như trước.

    Bố mẹ để ý đến các vấn đề có thể gây ảnh hưởng đến quá trình bé học đi vệ sinh

    Những lúc có cuộc họp đột xuất hay việc gấp cần đi ra ngoài, một phương án trông trẻ linh hoạt sẽ là cứu cánh tuyệt vời cho mẹ.

    Mẹ nên làm gì khi bé gặp phải vấn đề trong việc dạy đi vệ sinh?

    Khi dạy bé đi vệ sinh, tai nạn là điều không thể tránh khỏi. Dưới đây là một số vấn đề phổ biến và cách mẹ có thể xử lý chúng:

    Bé đột nhiên gặp phải nhiều tai nạn hơn

    Việc bé đã giữ khô trong một thời gian dài rồi lại đột nhiên gặp tai nạn không phải là điều hiếm gặp. Trước hết, mẹ cần loại trừ những vấn đề y tế có thể gây ra điều này, như bé bị táo bón (có thể tạo áp lực lên bàng quang) hoặc mắc phải nhiễm trùng đường tiết niệu. Những thay đổi lớn trong cuộc sống như có em bé mới, chuyển nhà, hay thay đổi trường mẫu giáo cũng có thể khiến bé căng thẳng và gây ra tai nạn. Hãy kiên nhẫn và cho bé thời gian điều chỉnh. Mẹ đừng ép buộc hay làm bé cảm thấy xấu hổ khi có tai nạn, thay vào đó hãy giải thích rằng mỗi bé đều có lúc gặp sự cố và bé sẽ thử lại lần sau.

    Bé không chịu đi vệ sinh trên bồn cầu

    Bé yêu có thể gặp khó khăn khi phải đi vệ sinh trên bồn cầu, và việc thấy phân của mình bị cuốn trôi xuống bồn cầu có thể khiến bé cảm thấy lo lắng. Hãy bắt đầu từ từ: khi bé đi đại tiện, đưa bé vào phòng tắm để kết nối việc đi vệ sinh với bồn cầu. Khuyến khích bé đổ phân vào bồn cầu và xả nước (nếu âm thanh xả nước làm bé sợ, mẹ có thể khen ngợi bé thật nhiều để bé cảm thấy tự tin hơn). Đồng thời, chọn thời điểm phù hợp, như khi bé có dấu hiệu muốn đi, hoặc sau bữa ăn để giúp kích thích hệ tiêu hóa.

    Bé từ chối sử dụng bồn cầu

    Bé có thể không hợp tác khi mới bắt đầu học đi vệ sinh, điều này hoàn toàn bình thường. Mẹ có thể để bé chọn ghế bồn cầu hoặc đồ lót mới với hình ảnh bé thích. Đừng ép buộc bé; nếu bé vẫn còn kháng cự, hãy đợi thêm một vài tuần rồi thử lại.

    Bé có thể gặp kháng cự khi bắt đầu dùng bồn cầu

    Bé chơi với phân của mình

    Tò mò là điều không thể thiếu ở độ tuổi của bé, và đôi khi bé sẽ chơi với phân. Mẹ đừng quá hoảng hốt, thay vào đó, nhẹ nhàng giải thích rằng phân chỉ nên đi vào bồn cầu và xả đi. Hãy giúp bé rửa tay sạch sẽ sau mỗi lần, và giữ cho mọi việc diễn ra bình tĩnh để bé không tìm cách thu hút sự chú ý bằng cách này.

    Bé đi vệ sinh ngay sau khi mẹ cho bé ra khỏi bồn cầu

    Nếu bé đi vệ sinh ngay sau khi mẹ vừa cho bé ra khỏi bồn cầu, đừng lo lắng quá. Bé có thể chưa hoàn toàn kiểm soát được bàng quang của mình, và đôi khi bé bị phân tâm trong lúc ngồi bồn cầu. Mẹ cần kiên nhẫn và nhớ rằng khi bé lớn hơn, bé sẽ có thể nhận ra khi nào cần đi vệ sinh và có thể giữ được lâu hơn.
    Dù có vài trở ngại trong quá trình dạy bé đi vệ sinh, mẹ hãy luôn giữ thái độ tích cực và khích lệ bé. Mẹ sẽ thấy bé sớm trở lại với việc học đi vệ sinh, và lúc đó, những chiếc tã sẽ chỉ còn là kỷ niệm xa xôi.

    Ba mẹ cần dành nhiều sự kiên nhẫn khi hướng dẫn bé đi vệ sinh

    FAQ

    Tại sao bé đột nhiên gặp phải nhiều tai nạn dù đã học đi vệ sinh?

    Điều này có thể do bé đang gặp phải vấn đề y tế như táo bón hoặc nhiễm trùng đường tiết niệu, hoặc những thay đổi lớn trong cuộc sống khiến bé căng thẳng.

    Bé không chịu đi vệ sinh trên bồn cầu, phải làm sao?

    Hãy bắt đầu từ từ, đưa bé vào phòng tắm khi bé đi đại tiện, và khuyến khích bé đổ phân vào bồn cầu. Đừng ép buộc bé, hãy để bé làm quen với quá trình này.

    Bé không hợp tác và từ chối sử dụng bồn cầu, mẹ nên làm gì?

    Để bé chọn đồ lót hoặc ghế bồn cầu mình thích và khuyến khích bé với phần thưởng nhỏ. Nếu bé vẫn kháng cự, đợi vài tuần rồi thử lại.

    Bé chơi với phân của mình, mẹ phải làm sao?

    Hãy giải thích nhẹ nhàng rằng phân chỉ nên đi vào bồn cầu, sau đó giúp bé rửa tay sạch sẽ. Đừng làm to chuyện, giữ bình tĩnh để bé không làm lại.

    Bé đi vệ sinh ngay sau khi mẹ cho bé ra khỏi bồn cầu, có vấn đề gì không?

    Đây là điều bình thường, vì bé có thể chưa kiểm soát được bàng quang hoàn toàn. Mẹ chỉ cần kiên nhẫn, và bé sẽ học cách nhận ra khi cần đi vệ sinh trong tương lai.

    Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kế hoạch đột xuất bằng cách đặt lịch trông trẻ linh hoạt ngay khi mẹ cần người hỗ trợ nhé.